Tống Ninh Ngọc thấy Tống Hòa lo lắng nhìn mình, trong lòng bỗng trở nên ấm áp, “Dưới dượng cháu còn có một em trai nữa, sau này gặp nó thì gọi chú Đại Tráng là được.
Đó chính là người đầu tiên cài sai cúc áo, đứa tiếp theo cũng sẽ học theo như vậy.Nói thật, Tống Hòa gãi đầu, cô đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này, làm như thế nào cũng không sửa được.Tiểu Muội chạy bổ nhào vào bên chân cô, mềm nhẹ nói: “Hôm nay là Đại Oa cài cho em, không thở nổi.”Đầu Tống Hòa tự động phiên dịch, “Thít người à? Còn không phải sao, cúc áo của em cài sai rồi.”Nói rồi, cô sửa lại cho từng đứa một.“Nhớ kỹ, lần sau đừng cài sai nữa.” Tống Hòa vỗ vỗ Đại Oa, “Được rồi, nhanh ăn sáng đi.”Đại Oa đỏ mặt ngồi vào bàn, “Tiểu Muội em phải gọi anh.”Tống Hòa không để ý mấy tranh chấp nhỏ nhặt giữa bọn nhỏ, ăn sáng xong cô còn phải thu dọn lại hành lý, tiếp đó sửa lại đầu tóc cho mấy đứa nhỏ.Tống Hòa việc nhiều, Tống Ninh Ngọc cũng việc nhiều.Cô ấy cũng cần phải ra đồng, làm xong việc nhà, cho Tiểu Thạch Đầu bú sữa xong là phải đi làm.“Hà…Tiểu Hòa, giúp cô trông chị của Tiểu Thạch Đầu.”“Vâng ạ, cô cứ yên tâm.”Tống Hòa đặt tất cả hành lý ở sân, xong lại chuyển chiếc giường nhỏ của tiểu Thạch Đầu đến trong nhà chính.Lúc này gió không lớn, đúng lúc cô có thể trông chừng đứa nhỏ.“Đại Oa Tiểu Muội Mễ Ngọc, mấy đứa tự lấy quần áo của mình ra gấp gọn gàng lại.
Biết gấp thế nào chứ, chị đã dạy cho mấy đứa rồi.Nhớ gấp riêng quần áo rách ra, đợi lát chị giúp mấy đứa vá lại.
Nhớ là tìm cẩn thận vào, không thì sau này sẽ phải mặc quần áo rách đấy.” Tống Hòa dặn dò.Cô sẽ tập luyện cho chúng mấy chuyện vặt vãnh như này, sau này bốn người sống cùng nhau, việc nhà một mình cô gánh vác thì làm sao mà chịu được?Cô đến làm bà mẹ già à?Không, vị trí Tống Hòa dành cho mình là chị đại.Đại của lão đại..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

