"Còn nữa, cháu cũng không muốn tên là Hà Hoa, cháu tên là Tống Hòa, Hòa trong cây mạ." Tống Hòa nhanh chóng nói.----Chạng vạng tối, mặt trời lặn về phía Tây, từng đạo khói bếp lượn lờ bay lên bầu trời trong thôn.
Mễ Bảo thì càng sợ hơn, núp trong lòng Tống Hòa, cũng không dám liếc nhìn người khác.Đại đội trưởng nhíu mày nhìn những chuyện Tống Hòa đã trải qua mới vừa được viết lại trên giấy, sau một lát thì ngẩng đầu lên, lập tức Tống Hòa trở nên căng thẳng lên.Ông ấy dịu giọng nói: “Mấy đứa đừng sợ, ngày mai ông sẽ đến công xã hỏi thử xem có thể chuyển hộ khẩu của mấy đứa đến thôn Lý gia không."Tống Hòa nói vâng.Tống Ninh Ngọc nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.Đại đội trường giống như nhớ ra cái gì đó, nói tiếp: “Đúng rồi, còn có tên, làm hộ khẩu thì phải có tên tiêu chuẩn, thôn chúng ta có rất nhiều người đều gọi là Tiểu Muội rồi, ngay cả Đại Oa cũng có rồi."Nhất thời Tống Hòa ngồi thẳng người, chuyện này đúng là chuyện lớn.Cô không muốn dùng lại cái tên Hà Hoa này, một là cô không quen, hai là tên này chính là của cô bé nguyên chủ kia.
Người khác không hiểu, nhưng trong lòng cô rõ ràng mình và nguyên chủ là hai người khác nhau, tên này là thuộc về nguyên chủ.Liên quan đến tên chính của cặp sinh đôi, Tống Ninh Ngọc biết, "Tên của hai đứa Đại Oa là tốn hai lạng gạo tìm đồng sinh già trong thôn đặt cho, Đại Oa tên là Tống Dược, em gái tên là Tống Miêu."Tống Hòa bổ xung: "Tên của Mễ Bảo rất dễ nhớ, lúc mợ qua sông thì sinh là cậu bé, cho nên gọi là Xuyên Hà, Ninh Xuyên Hà.""Còn nữa, cháu cũng không muốn lấy tên là Tống Hà Hoa, cháu tên là Tống Hòa, Hòa trong cây mạ." Tống Hòa nhanh chóng nói.Tống Ninh Ngọc quay đầu nhìn cô, khàn khàn nói: "Gì? Hà Hoa dễ nghe biết bao."Tống Hòa có đủ lý do: “Hà Hoa dễ nghe, nhưng Hòa trong cây mạ vừa nghe là có thể ăn no rồi.""Trái lại lời này rất đúng, hợp thành một đôi với em gái cháu, đây chính là gốc rễ của người nông thôn chúng ta, tên này rất có phúc."Trương Tú Quyên bưng một mâm bánh bột ngô đi ra nói.Trong chốc lát lại bưng ra một chậu cháo khoai lang và mấy miếng dưa muối: "Mấy đứa các cháu mạng lớn, tỉnh Hà kia, chạy nạn nhiều như vậy, cũng không biết có bao nhiêu người gặp tai nạn.Mấy ngày trước bà nghe người ta nói, cũng hoảng sợ trong lòng, hỏi người ta, nơi nghiêm trọng đó có thôn của nhà sui gia không, người ta nói không có, bà còn tưởng rằng thôn nhà sui gia không có chuyện gì.".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
