Chẳng hạn chiếc xe đạp thoáng "vù" chạy ngang qua trên phố kia, cô nhìn mà thấy thân thương lạ thường, ba đứa nhóc thì lại càng trố mắt hốc mồm, chỉ vào chiếc xe đạp kia kinh ngạc đến không nói nên lời.Ngoài xe đạp ra thì còn có nhà lầu.
Đúng vậy, nhà lầu hai ba tầng khiến cho Tống Hoà nhìn ngây ngẩn.Ở thời đại này, bản thân được ở trong kiểu nhà lầu thế này là chuyện hạnh phúc biết bao.Có trời mới biết tối hôm qua lúc cô đi vệ sinh đã chuẩn bị biết bao nhiêu, nhìn thấy cảnh tượng đang xoay mòng mòng trong đầu, người cũng sắp ngất đi!Thím Lý đồng hành cùng cũng thích thú, quay đầu chỉ vào một nơi rộng rãi, bỗng liếc nhìn rồi nhanh chóng đẩy Tống Hoà: "Ai u mẹ ơi, nhà ga ở ngay phía trước rồi kìa.
Ba tiếng đồng hồ sau, vào lúc Tống Hoà đặt chân xuống đất lần nữa, lao như bay đến chỗ một gốc cây, nôn đến mức không biết trời trăng mây đất.Oẹ!Nhưng mà dù là vậy, cô vẫn nắm thật chặt tay ba đứa nhóc không buông, trong lòng không ngừng cảm thán bản thân mình đúng thật là một --- giáo viên mầm non ưu tú.Vị trí bốn người Tống Hoà đang ở là huyện Bình Hoà, tỉnh An phát triển rất khá, huyện Bình Hòa lại còn nằm chỗ giao thông quan trọng, bởi vậy giờ phút này tận mắt nhìn thấy, cảnh tượng trên phố số với huyện thành thị trấn quê nhà lại càng phồn hoa hơn.Người qua lại trên đường đa số đều mặc những bộ quần áo màu quần áo màu xám, xanh đen, xanh bộ đội cũng có, thậm chí còn có rất nhiều cô gái mặc quần áo vải hoa!Thời điểm này vải hoa thật hiếm thấy, Tống Hoà xuyên qua đây lâu như vậy mà hôm nay mới được nhìn thấy.
Những cô gái này ngang qua phố, tỉ lệ được ngoái đầu lại nhìn gần như là một trăm phần trăm.Ngay cả một đứa nhóc như Tiểu Muội, ánh mắt lúc này cũng sáng rực, tầm nhìn cũng di chuyển theo sự di chuyển của những cô gái mặc quần áo vải hoa.Tống Hoà vừa đi vừa không nhìn đường, súyt nữa trượt chân ngã xuống đất.Cô ngẩng đầu nhìn mặt trời: "Chúng ta đi nhanh hơn chút nữa, sắp đến giờ ăn trưa mất rồi, không đói à?""Đói chứ!" Nhắc đến ăn cơm, giọng nói của bà người đều đặc biệt đồng đều.Đại Oa lúc này thật sự không nhịn nổi nữa lại run tay: "Chị ơi, chúng ta sắp đến nhà cô rồi đúng không? Chúng ta sẽ có cơm ăn liền rồi đúng không?"Tống Hoà: Cái cái rắm.Làm gì có chuyện đến nhà người khác ăn cơm trắng trong một năm thiên tai như vậy?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


