Kim Tú Châu không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, cô im lặng tính toán xem cuộc sống ngày sau nên thế nào đây.
Dọn dẹp bát đũa xong, Kim Tú Châu dẫn hai đứa nhỏ sang nhà hàng xóm.
Kim Tú Châu cũng không suy nghĩ nhiều, nhìn Hạ Nham và Phó Yến Yến: "Thế nào? Muốn theo dì lên huyện hay ở nhà?"
Phó Yến Yến không nói gì nhưng lại nhích lại gần cô, Hạ Nham nhìn thấy liền nhỏ giọng nói: "Đi cùng với dì ạ."
Kim Tú Châu nói: “Vậy thì cùng nhau đi, hai đứa nhỏ này đều ngoan ngoãn cả, sẽ không gây phiền đâu.”
Khi còn nhỏ cô chưa bao giờ có cơ hội ra ngoài chơi, sau này khi vào Hầu phủ, cô suốt ngày cũng chỉ có thể quanh quẩn trong một viện nhỏ, mỗi lần được ra ngoài, cô đều có thể vui vẻ suốt một hồi lâu.
Bà Ngô cũng không cảm thấy bất mãn khi bị từ chối, bà chỉ hơi ngạc nhiên một chút. Ngạc nhiên khi cô vợ mới này lại để mấy đứa nhỏ tự quyết định, cũng ngạc nhiên khi chỉ mới trong một ngày ngắn ngủi, Hạ Nham đã bắt đầu gần gũi với cô.
Hạ Nham tuy đã ở nhà bà được nửa năm, thực sự là một đứa trẻ rất hiểu chuyện, thế nhưng lại không thân thiết được bao nhiêu. Bản thân bà cũng có thể hiểu được lý do trong đó, bà nghe doanh trưởng Giang nói rằng cha của Hạ Nham qua đời khi thằng bé mới bốn tuổi, mẹ thì cầm một nửa tiền trợ cấp rồi tái hôn, thế nên Hạ Nham sống với bà nội tại nhà chú ruột. Khi doanh trưởng Giang đến thăm thằng bé, nó đứng một mình trên ghế, thành thục nấu ăn, người lại gầy đến mức chỉ có da bọc xương. Ở nhà chú ruột nhưng thằng bé chỉ được ăn sau khi cả nhà đã ăn xong, không có chỗ ngủ, ban đêm một mình nằm ngủ ngoài sân, thậm chí ngay cả một cái mái che cũng chẳng có.
Khi doanh trưởng Giang đề nghị đưa Hạ Nham đi, cả nhà đó còn không bằng lòng.
"Đi đi, đi theo Ngọc Phượng dạo quanh một chút, con bé quen thuộc với phố huyện này lắm."
Kim Tú Châu gật đầu với bà.
*
Tiền Ngọc Phượng dẫn cô đến cổng lớn, ở đó đã có một chiếc xe màu xanh lục đang đợi sẵn, có phần hơi giống với xe ngựa mà Kim Tú Châu đã từng ngồi, chỉ khác là nó lớn hơn nhiều và phía trước không có ngựa kéo.
Kim Tú Châu và Tiền Ngọc Phượng bế hai đứa trẻ bỏ lên phía sau xe, sau đó tự mình leo lên.
Bên trong còn có những người khác, nhưng Tiền Ngọc Phượng cũng không quen lắm, chỉ chào một người trong số đó một câu, sau đó dẫn Kim Tú Châu tìm một chỗ ngồi ở trong góc rồi ngồi xuống, lại nói với cô: “Chắc khoảng 9 giờ là chúng ta sẽ đến huyện, 11 giờ xe sẽ chạy về, thế nên không có quá nhiều thời gian để mua đồ đâu. Em muốn mua gì cứ nói với chị, lát nữa chị sẽ trực tiếp dẫn em tới đó luôn."
Kim Tú Châu cũng không khách sáo: “Em muốn mua quần áo và gia vị, em và bọn trẻ đều không có gì để mặc cả.”
Tiền Ngọc Phượng gật đầu: “Gia vị thì có thể mua trực tiếp ở Cung tiêu xã. Cung tiêu xã trong ở huyện khá lớn, cũng có đầy đủ các mặt hàng để chọn. Về phần quần áo, chúng ta đến cửa hàng bách hóa xem thử, nhưng quần áo may sẵn ở đó khá đắt, nhà chị thường sẽ mua vải về tự may cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
