Năm 1956, mùa đông.
Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh.
Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, lớp lớp nối tiếp nhau. Nếu chỉ đi bộ bằng hai chân, từ đây đến Dương Tử Câu phải mất đúng năm tiếng đồng hồ không nghỉ.
Sở Thấm ngồi trên bậc cửa, vừa hà hơi vừa xoa hai tay. Lạnh đến mức thở ra cả sương trắng, cô vội vàng đứng dậy đi vào nhà lấy chiếc áo bông đầy mảnh vá khoác lên người.
"Thực ra tôi vẫn có thể chịu đựng được, chỉ tiếc là lòng có chí mà thân thể không theo kịp." Cô co người lại dựa vào khung cửa lẩm bẩm.
Sống một mình nhiều năm trời, cô đã thành thói quen tự nói chuyện một mình.
Thể chất của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói đúng hơn là so với Sở Thấm, thể chất của hầu hết mọi người ở đây đều rất yếu.
Bởi vì trước khi xuyên không, cô vốn là một tân nhân loại.
Cô sinh ra ở một tinh cầu xảy ra thiên tai liên tục, tai họa kéo dài suốt trăm năm, dằn vặt con người đến mức suýt thì diệt vong.
Đến năm thứ một trăm hai mươi của mạt thế, thảm họa cuối cùng cũng có xu hướng dịu lại. Thế hệ trẻ sơ sinh chào đời vượt mốc muern nghìn người được tính là năm đầu tiên mạt thế kết thúc.
Sở Thấm chào đời vào năm thứ mười sau khi mạt thế kết thúc. Ba mẹ đều qua đời khi cô chưa tròn ba tuổi, một tay người ông đã lớn tuổi nuôi nấng cô khôn lớn. Khi những đứa trẻ khác đều tiến hóa ra gen kháng cự thiên tai cực tốt, thì cô lại tiến hóa ra một hệ thống trò chơi.
Nghe có vẻ giống như một thứ thần khí vô địch, từ đây bước lên đỉnh cao cuộc đời phải không?
Nhưng hệ thống này hoàn toàn không cho cô bất kỳ chỉ số bổ trợ nào, ngoại trừ việc mỗi ngày bắt cô vào chơi game qua ải để đổi lấy chút ít thức ăn.
Trò chơi ấy chỉ là thể loại thủ tháp đơn giản, mỗi ngày làm mới bản đồ một lần, chơi khoảng mười phút là xong một ván.
Dựa vào điểm số kiếm được mỗi ngày, trong vòng một tuần Sở Thấm chỉ nhận được khoảng hai bình sữa bò, ba phần mì lạnh nướng và bốn miếng bánh bích quy.
Sữa bò là loại 125ml, uống một ngụm là cạn sạch.
Mì lạnh nướng chỉ có mì, hành tây và trứng gà, đựng trong hộp giấy nhỏ bằng lòng bàn tay. Món này khá hơn một chút, đủ sức cầm cự được hai miếng.
Bánh bích quy thì nhỏ hơn nhiều, chỉ bằng một phần tư lòng bàn tay, bù lại rất thơm ngọt và giòn tan.
Có được những thứ này, Sở Thấm chẳng dám ăn một mình hết sạch, thỉnh thoảng cô lại đổi kiểu đi bán lấy lương thực.
Người ta thường bảo hàng xóm trữ lúa ta trữ súng, thời đó Sở Thấm chẳng khác nào cái kho lúa di động cho kẻ khác nhòm ngó. Lúc bị người ta cướp bóc cô đã mất mạng, để rồi xuyên không đến tận đây.
Nghĩ lại thì trong cái rủi có cái may. Dù sao thì ông nội cũng đã qua đời từ năm cô mười hai tuổi, cô chẳng còn vương vấn gì ở thế giới cũ. Chết một lần mà đổi lấy một nơi sống tốt thế này, Sở Thấm cảm thấy hoàn toàn xứng đáng.
Theo cô thấy, đây quả thực là một nơi vô cùng tốt đẹp!
Đống lửa cạnh bếp đã sắp tàn, củi dần hóa thành than hồng, Sở Thấm tiện tay ném mấy củ khoai lang vào đó.
Ngọn lửa nhỏ dần rồi tắt hẳn, lớp vỏ khoai bên ngoài xém đen, nhưng mùi thơm thoang thoảng bắt đầu lan tỏa.
Khoai lang đã chín, cô dùng kẹp trúc gắp ra, đeo bao tay nilon vào rồi cứ thế bóc ăn ngay khi còn đang nóng hổi.
"Đã quá đi! Sao trên đời lại có thứ ngon thế này cơ chứ." Sở Thấm suýt trào nước mắt vì xúc động.
Cô không còn là cô của nửa tháng trước mới vừa chân ướt chân ráo xuyên tới đây nữa. Nửa tháng qua cô đã ăn không dưới một trăm củ khoai lang, thế mà lần nào ăn cũng cảm thấy ngon miệng, ăn hoài không biết chán.
Khoai lang ở đây thơm ngọt vô cùng! Dù có bị nghẹn, chỉ cần uống một ngụm nước là trôi tuột. Cô thật không hiểu nổi sao em trai em gái nhà chú cứ mở miệng là chê khoai lang ăn bị ợ chua, chê khoai lang cô tự tay đào trong đất đến cả lợn cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Phải biết rằng khoai lang cô từng ăn trước khi xuyên không mới là dở tệ, cắn vào khô khốc chẳng khác nào bã mía mất hết nước và vị ngọt.
Sở Thấm xuyên không đến đây vào nửa tháng trước.
Nguyên chủ cũng tên là Sở Thấm. Cha cô bé mất năm cô lên mười, mẹ liền dẫn cô về nhà ngoại ở thôn Tịnh Thủy bên cạnh.
Đến năm sau, mẹ tái giá và cô bị đưa trở lại thôn Cao Thụ để ở nhờ nhà chú. Có lẽ vì tháng nào mẹ cũng gửi về năm hào tiền sinh hoạt phí, nên cuộc sống của nguyên chủ vẫn xem là tạm ổn.
Ổn ở đây có nghĩa là: Vẫn có cái để ăn, có chỗ để chui ra chui vào. Chỉ là tiêu chuẩn sinh hoạt chỉ ở mức bình thường, suốt ngày phải làm việc nhà, làm không vừa ý là lại bị ăn đòn ăn mắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)