Đêm nay, mấy cặp vợ chồng nhà họ Thẩm dường như đều đặc biệt hứng khởi, ai nấy cũng đang "tạo người".
Ông Thẩm và bà Lý thậm chí còn dậy giữa đêm để chia nhau ăn một quả dưa thơm. "Bà lão à, quả dưa này ngọt thật! Ăn cho đỡ ngấy thì đúng là tuyệt!"
"Đúng thế, vẫn là cháu gái với cháu rể có lòng hiếu thảo, con bé ngoan chẳng giấu giếm gì, còn để hết hoa quả trong phòng mình để ông bà xem mà sắp xếp." Bà Lý vừa gặm một miếng dưa vừa đáp.
"Hai ông bà già mình thật có phúc, năm nay thiên tai thế này mà vẫn được ăn hoa quả, ăn thịt no căng bụng. Đời này sống vậy là mãn nguyện rồi!" Ông Thẩm cúi đầu cắn thêm miếng dưa, vừa nhai vừa nói chuyện với vợ.
"Ừ, mãn nguyện chứ, bao nhiêu là gạo trắng, bột mì trắng tinh như tuyết, đồ bán ở huyện cũng chẳng bằng. Không ngờ nhà mình lại được ăn ngon thế này. Hoa quả ngày mai để lại một nửa cho Nhan Nhan, ông bà mình giữ hai quả lê, một quả dưa thơm, còn lại chia cho mấy đứa con trai." Bà Lý vừa lau miệng vừa nói.
"Bà quản chuyện trong nhà, bà cứ sắp xếp đi. Có gửi cho nhà ông hai, ông ba không?" Ông Thẩm ngẩng đầu hỏi.
"Không cần nữa, mỗi nhà đã được một cân thịt ba chỉ rồi, gửi nhiều quá người ta lại tưởng nhà mình có của. Ôi chao, ăn no căng bụng rồi đây này." Bà Lý đứng dậy, xoa cái bụng tròn căng vì no.
"Phải đấy, ngồi thì chưa thấy gì, vừa đứng lên đã thấy no ứ cả bụng. Cả đời chưa bao giờ được ăn no vì đồ ngon thế này, nghĩ thôi cũng thấy sướng! Bà lão à, mai ta làm há cảo nhé, nhân thịt đấy, tôi thèm quá rồi." Ông Thẩm đứng dậy đi lại vài bước cho tiêu, vừa đi vừa nói.
"Ông đã no đến mức không ngủ được rồi mà còn muốn ăn nữa sao! Được rồi, vẫn còn ba cân thịt ba chỉ, mai tôi sẽ gói há cảo. Không ăn thì trong thời tiết này thịt cũng khó mà để được lâu. Tôi còn định nướng thành thịt khô để làm đồ ăn vặt cho cháu gái nữa cơ. May là vẫn còn nửa con vịt, mai nướng khô rồi để trong phòng cháu gái, để nó tự giữ mà ăn." Bà lão Lý vừa tính toán vừa lẩm bẩm.
"Ông nội, con chỉ nghĩ mình sắp đến tuổi lấy chồng rồi, nếu tiếng xấu lan ra sẽ bị người ta chê cười, nên con mới nói vậy thôi. Con chỉ muốn để nhà mình có thêm chút thịt ăn. Lâu lắm rồi nhà mình chẳng có thịt, trong khi nhà bác cả có nhiều mà chỉ gửi cho mình một cân. Con nghĩ con lợn rừng đó là do chú Kiến Quân săn được, thấy tiếc nên mới muốn lấy thêm một ít đem về."
Thẩm Tiểu Hoa quỳ giữa sân, cúi đầu nhận lỗi giữa bóng đêm mờ mịt.
"Thôi được rồi, đi ngủ đi. Sau này đừng trộm cắp nữa, đừng học cái thói hẹp hòi của cha con. Đứa con gái tốt đẹp thế mà cũng hư hỏng mất rồi." Ông ba Thẩm ăn được chút thịt, càng ăn lại càng thèm, chẳng buồn dạy dỗ cháu nữa, chỉ khoát tay đuổi cô ta đi ngủ.
Ban ngày mất mặt, nên tối đến cả nhà ông ba Thẩm ai nấy đều ủ rũ, nằm trên giường vẫn lẩm bẩm than thở.
"Hừ, tất cả là tại con chuột tinh xấu xí Thẩm Triều Nhan đó! Nếu cô ta chịu che giấu cho mình một chút thì đâu đến nỗi mất mặt thế này, lại còn khiến mình tối nay chẳng được ăn miếng thịt nào! Hối hận là lúc trước không dìm chết cô ta đi, để giờ cô ta lại có được một người đàn ông vừa giàu vừa đẹp!"
Thẩm Tiểu Hoa nghiến răng nhìn về phía nhà Thẩm Triều Nhan, lòng đầy căm tức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



