Vương Hưng Mai đưa cơm canh cho Tô Mạn Khanh xong, tiện tay liền giúp cô chọc thủng bọng nước.
Nhìn trên bàn tay trắng nõn nà toàn là vết thương, Vương Hưng Mai nhịn không được nhíu mày.
Lấy thuốc mang theo từ trước ra, cẩn thận từng li từng tí bôi lên cho cô, mới nói: “Ngày mai cô đừng đi làm nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.”
Chị từ nhỏ xuống ruộng làm việc đã quen rồi, căn bản không tưởng tượng nổi có người tay lại nũng nịu đến mức này.
Chỉ làm việc một ngày, cả lòng bàn tay toàn là vết thương do chọc thủng da để lại.
Tô Mạn Khanh nhìn bàn tay nhìn mà giật mình của mình, cũng có chút bất đắc dĩ.
Cô biết làm việc nhà nông không dễ dàng, nhưng cũng không ngờ lại vất vả như vậy.
Cơn đau rát trên tay, khiến cô nhịn không được đánh trống lui quân.
Nhưng vừa nghĩ tới kết cục chết thảm của mình trong giấc mơ, cô lại cảm thấy chút vết thương này dường như cũng chẳng tính là gì.
“Không được, tôi mới làm việc một ngày đã xin nghỉ, người khác sẽ nghĩ như thế nào? Chắc chắn sẽ nói người từ thành phố tới yếu ớt, không làm được việc liền giả bệnh.”
Tô Mạn Khanh lắc đầu, từ chối đề nghị của Vương Hưng Mai.
“Quản bọn họ nghĩ như thế nào!” Vương Hưng Mai trợn trắng mắt, “Cô xem những quân tẩu đó đi, có ai mà không chờ xem trò cười của cô? Cô càng cố chống đỡ như vậy, bọn họ càng cảm thấy cô dễ bắt nạt!”
Tô Mạn Khanh cười cười, không nói chuyện.
Cô biết Vương Hưng Mai là muốn tốt cho cô, nhưng cô càng rõ ràng hơn, ở trong môi trường xa lạ này, một khi bị dán nhãn “yếu ớt”, những ngày tháng sau này sẽ càng khó sống hơn.
Thấy cô không nghe khuyên, Vương Hưng Mai thở dài một hơi.
“Tùy cô vậy, ngày mai tôi quấn thêm cho cô vài lớp băng gạc, lúc làm việc cẩn thận một chút.”
Nghe vậy, Tô Mạn Khanh cảm động ôm lấy cánh tay chị.
“Cảm ơn chị, Hưng Mai, vẫn là chị thương tôi.”
Vương Hưng Mai vừa bực mình vừa buồn cười, búng trán cô một cái, chị trách yêu: “Cô đó! Đúng là con lừa bướng bỉnh!”
Sáng sớm hôm sau, Tô Mạn Khanh dậy sớm hơn bình thường.
Cô rón rén tháo băng gạc ra, phát hiện xung quanh bọng nước đã bắt đầu đóng vảy.
Cô cắn răng, quấn lại dải vải sạch sẽ, đảm bảo sẽ không bị tuột ra lúc lao động.
Lúc ra cửa, không tránh khỏi bị Vương Hưng Mai cằn nhằn một trận, nói cô quá khách sáo rồi.
Nói xong, còn kiểm tra cho cô một chút, phát hiện bản thân cô quấn rất tốt, chỉ đành chuyển sang dặn dò: “Lát nữa cô có thể nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi nhiều một chút, đừng cậy mạnh, có tôi ở đây, chút việc đó của cô tôi làm giúp cô là được.”
Đối với ý tốt của chị, Tô Mạn Khanh tự nhiên ghi tạc trong lòng, lại là một phen làm nũng.
“Vậy được, lát nữa trông cậy vào chị đấy.”
Vương Hưng Mai vỗ vỗ ngực.
“Cứ bao trên người tôi!”
Hai người vẫn được phân vào cùng một chỗ.
Nhưng lần này quân tẩu hai bên trái phải lại không phải là Chu Nhị Ni và Lý Xuân Hoa nữa.
Mà là hai khuôn mặt xa lạ.
Nhìn cách ăn mặc trang điểm, chắc là từ trong thôn tới.
Tô Mạn Khanh khách sáo gật đầu với hai người, lại không ngờ người ta căn bản không để ý đến cô.
Tô Mạn Khanh: ……
Vương Hưng Mai liếc hai người đó một cái, khoác tay Tô Mạn Khanh lầm bầm lầu bầu nói: “Đừng để ý đến bọn họ, cô mới tới không biết, hai người vừa rồi dáng cao gầy tên là Hà Quế Hoa, da đen tên là Vương Lai Đệ, ghét nhất chính là quân tẩu từ thành phố tới.”
Đều nói nơi nào có người nơi đó có giang hồ, khu gia thuộc cũng không ngoại lệ.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, các quân tẩu liền chia thành hai phe.
Một bên là quân tẩu thành phố do Dương Tĩnh Di cầm đầu, bên kia thì là quân tẩu nông thôn do Hà Quế Hoa cầm đầu.
Hai bên hễ có chút chuyện gì đều phải cãi nhau một trận, có thể nói là như nước với lửa.
Cầm lấy cuốc, cô liền bắt đầu nghiêm túc làm cỏ.
Mặc dù vết thương trên tay đã tốt hơn không ít, nhưng làm việc vẫn có chút đau.
Tốc độ của Tô Mạn Khanh cũng chậm hơn một nửa so với hôm qua.
Cách đó không xa, Hà Quế Hoa vẫn luôn dùng ánh mắt lén lút nhìn cô, lập tức giống như bắt được nhược điểm gì đó vậy, lanh lảnh giọng trào phúng nói: “Xùy! Tôi còn tưởng cô ta có bản lĩnh gì cơ, chỉ thế này thôi sao? Cẩu Thặng tám tuổi nhà tôi làm việc còn nhanh hơn cô ta!”
Vương Lai Đệ ở một bên hùa theo một câu.
“Cũng chỉ có bọn họ tin lời quỷ quái này, một cô tiểu thư yếu ớt từ thành phố tới, có thể lợi hại đến mức nào chứ?”
Hai người cô một lời tôi một câu nói, giống như sợ cô không nghe thấy vậy, âm thanh một chút cũng không thu liễm.
Vương Hưng Mai chống cuốc xuống đất, cười khẩy nói: “Hà Quế Hoa, Cẩu Thặng nhà cô nếu thật sự có bản lĩnh như vậy, sao lần trước trồng khoai lang lại cắm ngược hết cả mầm thế? Đồng chí Tô người ta trên tay toàn là bọng máu vẫn kiên trì làm việc, các người không giúp đỡ đồng chí mới tới thì thôi, còn có mặt mũi ở đây lải nhải, tôi đều thay các người đỏ mặt!”
Hà Quế Hoa ngày thường cãi nhau với các quân tẩu quen rồi, làm sao lại để chút lời nói không đau không ngứa này trong lòng?
“Xùy! Người từ thành phố tới chính là ghê gớm, mới làm việc một ngày đã bị thương rồi.”
Cô ta cố ý cao giọng âm dương quái khí nói.
Quả nhiên, xung quanh rất nhanh đã có không ít người nhìn về phía bên này!
“Đúng vậy mà, hôm qua còn cậy mạnh cơ, hôm nay đã ỉu xìu rồi.”
Vương Hưng Mai tức giận không thôi, cũng không nể mặt mũi, chống nạnh liền tức giận mắng: “Hà Quế Hoa, cô tự xưng từ nông thôn tới, làm việc nhanh, nhưng hôm qua cô ngay cả cỏ cũng chưa làm sạch, đã chạy đi khâu đế giày, coi tôi không nhìn thấy à?”
“Còn cô nữa! Vương Lai Đệ, tháng trước lúc tưới rau lười biếng gánh thiếu ba gánh nước, hại cây giống chết khô một mảng, cuối cùng là ai bù công điểm giúp cô?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Hà Quế Hoa và Vương Lai Đệ đồng loạt biến đổi!
“Vương Hưng Mai, cô đừng ngậm máu phun người!”
“A…” Vương Hưng Mai cười khẩy một tiếng, “Cần tôi gọi ký phân viên Lý tới đối chiếu sổ sách không?”
Nghe thấy lời này, các quân tẩu vây xem lập tức xì xào bàn tán.
Sắc mặt Hà Quế Hoa lúc xanh lúc trắng, kéo Vương Lai Đệ xám xịt trốn vào ruộng ngô!
Vương Hưng Mai vẫn xụ mặt, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người, ngừng một lát, mới nói: “Lời của tôi cứ để ở đây rồi, Mạn Khanh sau này là do tôi bảo vệ, ai mà còn nói hươu nói vượn nữa, thì đừng trách tôi phanh phui chuyện xấu của cô ta ra.”
Khu gia thuộc cũng chỉ lớn chừng này, bí mật gì cũng không giấu được.
Thật sự làm ầm lên, ai cũng không có mặt mũi.
Thấy vậy, những người vốn dĩ rục rịch, muốn tới giẫm Tô Mạn Khanh một cước, đều nhịn không được cân nhắc một chút.
Tô Mạn Khanh nhìn bóng lưng chắn trước mặt mình, hốc mắt có chút chua xót.
Cô không ngờ mới chung đụng ngắn ngủi vài ngày, chị ấy lại có thể bảo vệ cô như vậy.
“Hưng Mai! Quen biết chị thật tốt!”
Tô Mạn Khanh vẻ mặt cảm động nhìn chị.
Vương Hưng Mai: ……
“Cô đừng nhìn tôi như vậy, nổi da gà quá!”
Chị sợ cô nhìn mình thêm vài cái nữa, chị sẽ không khống chế nổi bản thân đi tìm hai người kia đánh một trận mất.
Tô Mạn Khanh nhìn dáng vẻ gốc tai chị đỏ bừng, nhịn không được phì cười.
Cũng quá đáng yêu rồi!
Không nói thêm gì nữa, cô lại quay lại ruộng tiếp tục làm việc.
Nguyên nhân tay bị thương, tốc độ làm việc hôm nay của Tô Mạn Khanh không nhanh.
Vương Hưng Mai nhanh chóng làm xong việc của mình xong, liền đi giúp Tô Mạn Khanh làm cỏ.
Đợi phần đất hai người được phân đều làm xong, chị lúc này mới tâm mãn ý túc cười.
“Hắc hắc! Xem này, tôi đã nói sẽ giúp cô làm việc mà?”
Mắt Tô Mạn Khanh sáng lấp lánh.
“Vâng! Cảm ơn chị, Hưng Mai!”
Vương Hưng Mai: ……
Lại nữa, lại nữa rồi!
Ngay lúc chị định vỗ ngực bao thầu luôn cả công việc ngày mai của Tô Mạn Khanh, đột nhiên, phía xa truyền đến một trận xôn xao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
