"Còn bây giờ tôi muốn đi thăm ông nội và bà nội của tôi." Vu Tiếu nói xong liền xuống giường đi tới cửa. Trên đầu của cô vẫn còn băng bó, nhìn qua có chút chật vật và đáng sợ.
"Vu Tiếu... Vu Tiếu..." Dư Phương đuổi theo đến cửa kéo tay cô: "Mày về nhà với tao, đừng có làm loạn nữa."
"Vu Tiếu đẩy bà ta ra: "Tôi không làm loạn, thả tay ra. Nếu mẹ còn không thả, tôi có thể tố giác hai người ở trước mặt tất cả mọi người vào ngày xuống nông thôn. Thậm chí khi về đến nông thôn rồi, tôi còn có thể viết thư cho ông nội và bà nội, nói chuyện căn nhà cho bọn họ biết, cũng viết thư cho bộ đội báo cáo chuyện mẹ và Trương Hạ đã ngược đãi tôi. Tôi là con của liệt sĩ, bộ đội sẽ giúp tôi đòi lại tất cả, chiến hữu của ba tôi sẽ giúp đỡ tôi. Đến lúc đó, thứ mà mấy người nên đưa đã không chỉ là sáu trăm bảy mươi đồng nữa rồi." Vu Tiếu lại nhìn trái phải: "Mẹ à, bây giờ có không ít người đang nhìn chúng ta đấy, mẹ có muốn tôi nói to hơn chút nữa không?"
Dư Phương vừa thấy người qua đường, vô thức thả tay ra. Nhưng, vẻ mặt của bà ta tràn đầy phẫn hận, dáng vẻ hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống Vu Tiếu vậy.
Vu Tiếu cũng không sợ bà ta: "Mẹ này, mẹ đừng có nhìn tôi như vậy, tôi là người đã từng chết một lần, đáng tiếc ông trời có mắt, không để tôi bị xe đụng chết. Đã chết một lần rồi, bây giờ tôi không muốn để mình uất ức nữa, nếu còn chịu ủy khuất một lần nữa, tôi tình nguyện cá chết lưới rách." Nói xong, cô nghênh ngang rời khỏi bệnh viện.
Dư Phương không đuổi theo, bà ta cũng muốn đuổi theo nhưng lại bị y tá kéo lại. Tiền viện phí của con nhỏ chết tiệt đó vẫn chưa thanh toán. Chờ khi bà ta ra khỏi bệnh viện, con nhỏ đó đã không thấy đâu nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


