Vu Tiếu úp mở: "Không nói cho cậu biết, cậu phải nghe lời mới có."
"Vậy được rồi." Châu Mật Hồng hết cách, nhưng mà cô ấy lấy tiền từ trong cặp sách ra: "Vậy tiền mua đồ ăn mình đưa cậu." Đồ dùng trên tàu hỏa không cần dùng phiếu, nhưng so sánh ra thì giá cả đắt hơn bên ngoài rất nhiều. Trước khi Châu Mật Hồng xuống nông thôn, mẹ cô ấy đưa cho một trăm đồng, vào năm 68 thì một trăm đồng là tiền lương ba tháng của một công nhân tầng lớp giữa, phải biết rằng một công nhân tầng lớp thấp nhất một tháng tiền lương chỉ được mười lăm mười sáu đồng.
Vu Tiếu lắc đầu thở dài: "Không cần đâu, mỗi tháng mình đều có tiền trợ cấp của quân đội."Cô cố ý lộ ra hai chữ quân đội, ở thời đại này, quân đội chính là thánh thần, từ lời nói của cô có thể biết được cô có liên quan đến quân đội. Như vậy thì cho dù là trên tàu hỏa, hay là đến đại đội dưới nông thôn, nếu như có người có ý đồ xấu với cô thì cũng phải cân nhắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


