Thấy Vu Tiếu ngây người không nói gì, tim Châu Mật Hồng cũng dần đập nhanh hơn, cô ấy biết tính cách của Tiếu Tiếu dịu dàng, thậm chí hơi nhát gan, có phải là mình quá chủ động rồi không? Liệu có khi nào dọa Tiếu Tiếu rồi không? Nhớ lại kiếp trước bọn họ cũng gặp nhau ở trên tàu hỏa, nhưng bởi vì vấn đề tính cách nên mọi người không thích cô ấy, chỉ có Tiếu Tiếu bằng lòng cùng cô ấy đi mua đồ ăn. Nhắc đến kiếp trước, bởi vì đã cách năm xuống nông thôn chín năm rồi, quá lâu nên Châu Mật Hồng đã không còn nhớ rõ lắm từng chi tiết xảy ra lúc đó. Nhưng có một số điều vẫn nhớ, ví dụ như Tiếu Tiếu tự mình đến, không hề có ai đi cùng cô, hay là Tiếu Tiếu để tóc dài, tóc khô như rơm, chất tóc rất xấu, mà Tiếu Tiếu bây giờ lại để tóc ngắn đến cổ.
Châu Mật Hồng có thể nhớ những điều này là bởi vì lúc xuống nông thôn, Tiếu Tiếu chỉ có một cái chăn mỏng manh, lúc ngủ bởi vì trời lạnh, cô bị lạnh đến mức run rẩy, là cô ấy chia nửa cái chăn cho cô.
Lại nhìn Tiếu Tiếu trước mặt, so với Tiếu Tiếu nhát gan, thẹn thùng trước đây hình như rất khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


