Trên đường bà nội Vu nói: "Buổi trưa ta làm nửa cân thịt kho tàu cho mọi người, bốn cân rưỡi còn lại làm thành thịt khô cho con. Cũng không phải bà nội tham ăn gì của cháu nửa cân thịt, mà hôm nay bác cả, chú ba và anh họ của cháu bỏ công việc đến đây. Mặc dù là người thân, nhưng cũng chỉ là người thân, tám năm cháu không trở về, tình cảm có sâu đậm hơn nữa cũng sẽ nhạt đi. Giữa người với người phải khách sáo, người ta giúp mình một phần tình, thì mình phải trả người ta ba phần nghĩa, thì tình nghĩa này mới có thể dài lâu." Bà nội Vu sợ cháu gái hiểu lầm. Với tính cách của bà, bà không hề muốn giải thích, nhưng dù sao cháu gái cũng không lớn lên bên cạnh mình, lại sợ bị Dư Phương cái người gian xảo kia dạy dỗ thành không hiểu chuyện đối nhân xử thế.
Vu Tiếu có thể hiểu được tấm lòng của bà, cô ngoan ngoãn nói: "Bà nội, cháu hiểu ạ, cảm ơn bà bằng lòng dạy cháu."
Hệ thống nguyên chủ: Đạt được 1 điểm thiện cảm của Trình Thúy Hoa.
Vu Tiếu dừng bước, cô hình như đã nắm được kĩ năng, thể hiện sự ngoan ngoãn, nghe lời trước mặt bà nội Vu sẽ dễ kiếm được điểm thiện cảm.
Bà nội Vu nghe vậy thì thở phào một hơi, đứa trẻ ngoan ngoãn, có thể hiểu là được rồi: "Chút nữa cháu nhìn xem, phiếu lương thực có phải phiếu dùng được trên toàn quốc không, nếu không phải thì cũng phải đổi luôn."
"Cháu cũng không để ý lắm, cảm ơn bà nội." Vu Tiếu nghĩ trong đầu, bà đúng là một người cẩn thận.
Đến cửa huyện lị thấy người nhà họ Vu ở trên xe bò đợi. Lúc bọn họ đi đến, ánh mắt của người nhà họ Vu đều nhìn chằm chằm vào thịt trong tay Vu Tiếu và bà nội Vu. Vu Hướng Vinh nuốt nước miếng, không thể trách anh ta thèm được, anh ta cũng không nhớ lần trước được ăn thịt là lúc nào.
Ông nội Vu hỏi: "Sao mua nhiều như vậy? Phiếu thịt đều dùng hết rồi?"
Bà nội Vu nói: "Phiếu thịt của nó là phiếu thịt ở đây, đến lúc xuống nông thôn cũng không dùng được, vì vậy dứt khoát mua hết. Đứa trẻ có lòng, buổi trưa sẽ làm nửa cân thịt kho tàu cho mọi người, số còn lại tôi làm thành thịt khô cho nó. Lúc xuống nông thôn nếu sức khỏe không tốt có thể ăn thịt khô để bồi bổ." Bà nội Vu không biết chữ, nhưng phiếu thịt ở đây vẫn có thể nhận ra, lúc Vu Tiếu đếm bà có nhìn.
Ông nội Vu gật đầu không nói gì cả.
Trên xe bò rất yên lặng, thi thoảng ông nội Vu và người đánh xe bò nói mấy câu.
Vu Tiếu và hệ thống nguyên chủ nói chuyện: "Nguyên chủ, vừa rồi những người khác không có tăng điểm thiện cảm với tôi sao?"
Hệ thống nguyên chủ: "Không có."
Lúc này nhà họ Vu không có người, bà nội Vu vừa về nhà đã vội vàng đi làm cơm. Ông nội Vu cầm hành lý đến phòng Vu Mạt Lị xong cũng đi ra.
Vu Tiếu cũng không ở lại trong phòng, cô chưa thu dọn hành lý đã đến phòng bếp. Cô nhìn thấy bà nội Vu đã nhóm lửa, trong nồi có gạo vừa vo xong, phía bên trên còn một tầng khoai lang rất dày. Bà nội Vu thấy Vu Tiếu đi vào liền nói: "Buổi trưa ăn thịt kho tàu nên mọi người sẽ ăn cơm khô." Nếu không sẽ mất công làm thịt kho tàu rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
