Thẩm Họa dẫn Vương Lệ dừng lại trước cửa một nhà khách.
Bảo cô ấy ở trong đó vài ngày để dưỡng sức.
Trong phòng, Thẩm Họa lấy ra một xấp tiền.
“Đây là năm trăm tệ, cô một trăm, bốn cô gái tôi bảo cô đi tìm cũng mỗi người một trăm, lúc cô đi tìm bọn họ viết thư tố cáo liên danh thì đưa cho bọn họ là được.”
“Tiền không nhiều, nhưng chắc cũng có thể thay đổi hoàn cảnh hiện tại của bọn họ. Cô nói với bọn họ, Vương Hoành Mân chắc chắn phải chết.”
“Bảo bọn họ sau này đều sống cho tốt.”
Vương Lệ định dập đầu cảm tạ Thẩm Họa, nhưng bị Thẩm Họa kéo cánh tay lại.
“Được rồi, đừng có cảm thiên động địa nữa, sau này tự cường một chút, bảo vệ tốt bản thân.”
“Tôi cho cô một địa chỉ, sau khi viết xong thư liên danh, cô trực tiếp gửi cho tôi là được, chúng ta sau này cũng không cần gặp lại nữa.”
“Sau khi xong việc cô trực tiếp đi đăng ký xuống nông thôn đi, bây giờ chủ động đăng ký xuống nông thôn còn được chọn nơi đến, cứ đến Tô Thị đi, là một nơi tốt đấy.”
Thẩm Họa ra khỏi nhà khách, lại đi đến một nơi đặc biệt.
Đó chính là “ổ chó” của Bạch Tâm Lương và Lý Như Phân.
Ngôi nhà Bạch Tâm Lương mua này rất hẻo lánh, hàng xóm xung quanh đều không nhiều.
Cách nhà họ Thẩm càng xa, đạp xe đạp cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ, Bạch Tâm Lương đúng là phòng bị toàn diện việc gặp người quen ở đây.
Thẩm Họa dựa theo địa chỉ miêu tả trong sách tìm đến.
Trước tiên đi xe buýt đến con hẻm gần đó, sau đó đi bộ qua.
Vì lúc này đa số mọi người đều đang đi làm, nên lúc Thẩm Họa đến, con hẻm này không có ai, tự nhiên cũng không có ai nhìn thấy cô đi vào.
Thẩm Họa nhớ trong sách nói Bạch Tâm Lương để một chiếc chìa khóa dự phòng, ở trong viên gạch đối diện thẳng với khung cửa.
Thẩm Họa cao 1m68, hơi kiễng chân một chút là vừa vặn với tới.
Lấy được chìa khóa Thẩm Họa trực tiếp mở cửa, tiện tay lấy gậy gỗ chốt lại.
Chìa khóa này chỉ là của cổng lớn, vào trong sân, chìa khóa của bốn gian nhà chính bên trong, là do Bạch Tâm Lương cất giữ sát người, dù sao trong này ông ta cũng giấu không ít đồ tốt.
Không có chìa khóa thì đã sao? Thẩm Họa là người có không gian cơ mà!
Tâm niệm cô khẽ động trực tiếp vào không gian, sau đó lại một ý niệm, lúc xuất hiện lại đã ở bên trong phòng.
Bốn gian phòng, Bạch Tâm Lương dọn dẹp không tồi chút nào.
Trong phòng khách ở giữa, sô pha, tivi, tủ lạnh, đài radio, thậm chí cả máy khâu, cái gì cũng có.
Tiếp tục đi vào trong, xem ra chính là phòng ngủ của Bạch Tâm Lương và Lý Như Phân rồi.
Thẩm Họa “xoạch” một tiếng mở tủ quần áo ra, nhìn thấy những bộ quần áo này còn gì không xác nhận được nữa, có mấy bộ quần áo đều là Bạch Tâm Lương từng mặc ở nhà họ Thẩm!
Gã cặn bã này cũng khá thật đấy.
Thảo nào có người nói, có những người đàn ông có thể đồng thời có mấy gia đình, gia đình nào hắn ta cũng coi như nhà mà đối xử, đúng là cặn bã đến mức tởm lợm tận trời!
Dưới cùng của tủ quần áo có một cái tủ bị khóa, Thẩm Họa trực tiếp tìm một hòn gạch đập vỡ.
Phát hiện một tờ phiếu gửi tiền 5000 tệ, tên của Bạch Tâm Lương.
Bên cạnh còn có hai cọc tiền mặt, Thẩm Họa đếm thử, cũng có 5000 tệ.
Ngoài ra còn có hơn 300 tệ tiền lẻ.
Ba thỏi cá vàng nhỏ, hai chiếc đồng hồ, hai chuỗi dây chuyền ngọc trai và một chuỗi vòng cổ ngọc bích Hòa Điền.
Thẩm Họa liếc mắt một cái đã nhận ra, đây là đồ mẹ nguyên chủ từng đeo.
Xem ra là Bạch Tâm Lương lén lút lấy ra cho Lý Như Phân đeo.
Thật đủ tởm lợm.
Đồ trong tủ quần áo, xem ra không phải là phần lớn.
Thẩm Họa thu hết đồ vào trong không gian, tiếp tục lục tìm.
Lật chiếu trên giường lên, quả nhiên bên dưới lại tìm được 800 tệ và rất nhiều tem công nghiệp khó kiếm.
Xem ra, Bạch Tâm Lương làm việc ở Xưởng Cương Thiết không ít lần nhận hối lộ.
Thẩm Họa nhìn chằm chằm vào chiếc giường lớn trước mặt, luôn cảm thấy dưới gầm giường này sẽ có thứ gì đó, may mà chiếc giường này cũng không nặng lắm, Thẩm Họa trực tiếp đẩy sang một bên.
Sau đó dùng chân giẫm giẫm lên mặt đất, đột nhiên cảm thấy có mấy viên gạch rõ ràng lỏng lẻo hơn một chút, Thẩm Họa trực tiếp ngồi xổm xuống bắt đầu đào.
Tốn một phen công sức, quả nhiên đào ra được một cái rương lớn.
Dùng cách tương tự đập vỡ ổ khóa trên rương, rương vừa mở ra, suýt nữa làm lóa mắt Thẩm Họa.
Một rương đầy ắp cá vàng nhỏ!
Thẩm Họa xách thử, cảm thấy phải nặng mấy chục cân.
Mấy chục cân vàng đấy! May mà cô có không gian, nếu bảo cô trực tiếp bê ra ngoài, e là cũng khó bê.
Thẩm Họa nhìn đất trong hố, không biết tại sao, trực giác bên dưới vẫn còn đồ.
Thế là xắn tay áo lên lại dùng sức đào xuống dưới, độ sâu khoảng 10 cm, vậy mà lại đào được một cái rương lớn nữa.
Hừ, Bạch Tâm Lương này cũng thật biết giảo thố tam cật (thỏ khôn có ba hang).
Trong rương này mở ra vậy mà toàn là đô la Mỹ và đô la Hồng Kông!
Lúc này dự trữ ngoại hối không nhiều, đô la Hồng Kông cũng không dễ đổi, Bạch Tâm Lương đúng là to gan, kiếm được nhiều tiền không rõ nguồn gốc thế này.
Nhưng bây giờ đều là của Thẩm Họa cô rồi!
Thẩm Họa cứ thế lấy từng cọc từng cọc tiền ra, ở dưới cùng lại phát hiện một gói giấy dầu, mở gói giấy dầu ra xem, vậy mà lại là một cuốn sổ sách.
Sổ sách tham ô nhận hối lộ của Bạch Tâm Lương!
Ông ta vậy mà lại ghi chép rõ ràng rành mạch ai đưa cho ông ta, vào lúc nào tặng bao nhiêu quà, đưa bao nhiêu tiền.
Ha ha, quyền lực Phó xưởng trưởng này của ông ta, đúng là được ông ta sử dụng đến mức nhuần nhuyễn.
Thẩm Họa vỗ vỗ cuốn sổ sách, có cuốn sổ sách này Bạch Tâm Lương vào tù ngồi xổm mấy chục năm, hoặc trực tiếp bị đày đi nông trường cải tạo mấy chục năm, đều là chuyện ván đã đóng thuyền.
Phán nặng một chút, trực tiếp có thể đi ăn kẹo đồng.
Tâm trạng Thẩm Họa rất tốt, để riêng cuốn sổ sách này ra một chỗ.
Cô dứt khoát ra ngoài sân, đi tìm xem có công cụ nào vừa tay không.
Đi một vòng, ở góc tường phía đông bắc tìm được một cái xẻng.
Thẩm Họa quay lại đem toàn bộ phòng ngủ của Bạch Tâm Lương đào bới lỗ chỗ, vậy mà thực sự lại tìm được hai cái rương nhỏ nữa.
Bên trong đựng không biết là ai tặng lễ cho ông ta, có một ấm tử sa, một ấm bạch ngọc, một mặt dây chuyền vô sự bài, nhìn lướt qua đều là đồ cổ.
Hai miếng ngọc bội không biết từ triều đại nào, nhìn nước ngọc cũng là thượng phẩm.
Còn có hai chiếc vòng tay phỉ thúy, ba chiếc nhẫn mã não, năm chiếc nhẫn vàng.
Thẩm Họa phá nát toàn bộ phòng ngủ của Bạch Tâm Lương đến mức không ra hình thù gì, tất cả những thứ đáng vơ vét đều vơ vét sạch sẽ rồi.
Nhưng lại cảm thấy có chút không đúng.
Theo như trong nguyên tác viết, Bạch Tâm Lương lúc này đã lén lút tuồn ra không ít đồ tốt từ nhà họ Thẩm.
Nơi này rõ ràng giống như ổ trộm cắp của ông ta, không thể nào chỉ phát hiện ra ngần này món đồ cũ của nhà họ Thẩm được.
Theo tình tiết trong sách, lúc này ông ta và Vương Hoành Mân vừa mới cấu kết với nhau, vẫn chưa thông qua tay Vương Hoành Mân để bán lại những món đồ cũ của nhà họ Thẩm, đổi lấy một con số thiên văn.
Vậy những thứ bị Bạch Tâm Lương tuồn ra, đồ của nhà họ Thẩm đều ở đâu?
Bên trong bốn gian phòng đều thông nhau, phòng khách không thể để đồ gì được.
Phòng ngủ của Bạch Tâm Lương và Lý Như Phân, cũng đã bị cô đào sâu ba thước rồi.
Phòng của Bạch Niệm Niệm và Bạch Diệu Tổ cô vẫn chưa đi xem, nhưng với tâm cơ của Bạch Tâm Lương, ông ta không thể nào để những món đồ tốt giá trị liên thành truyền từ đời tổ tiên của nhà họ Thẩm, vào phòng của Bạch Niệm Niệm và Bạch Diệu Tổ được.
Vậy những thứ này, đều bị Bạch Tâm Lương giấu ở đâu?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

