Những năm đi đánh trận phía nam, vợ cũ của anh mỗi khi xem trên báo mà thấy tin tức biên giới đều gặp ác mộng. Hối hận vì đã gả cho Thiệu Diệu Tông. Ban ngày đi làm, tối về chăm hai đứa con, thất vọng với Diệu Tông lại thêm vất vả chăm con, áp lực công việc, thời gian lâu dài thành chuyển sang hận.
Cha mẹ anh lại trọng nam khinh nữ, yêu chiều cháu trai, cô ấy thành ra lại hận sao hai đứa bé không phải con trai, nếu không thì cha mẹ chồng đã có thể giúp cô chăm con. Sau khi ly hôn Diệu Tông cũng không vội vã tái hôn, cả nhà vợ cũ của anh cũng cho rằng anh là người trọng nam khinh nữ, muốn đem con ném về nhà ngoại. Nếu không phải lo ngại việc Thiệu Diệu Tông là quân nhân, sợ anh sẽ trả thù, hai đứa bé còn có huyết thống máu mủ, chút tình cảm còn vương lại, chỉ sợ hai đứa bé đã sớm "bệnh chết" rồi.
Thiệu Diệu Tông từng gặp qua trẻ con ăn mặc sạch sẽ, nhưng nhà người ta đều là có bảo mẫu, hoặc mẹ là bà chủ tay không chạm nước có thời gian chăm con. Vợ cũ của anh bận rộn lại luôn oán giận rằng con gái không hiểu chuyện, luôn nghịch ngợm lôi thôi, anh nghe liền cho là thật.
Xuân Phân vừa bận công việc khách sạn, lại lo chú thím ở nhà tính kế, vẫn có thể chăm sóc con tốt đến như vậy. So với con gái anh, có mẹ ruột, có ông bà nội ngoại hai bên, nhưng kết quả... Trong lòng anh ầm thầm dậy sóng lớn.
Xuân Phân thấy sắc mặt anh thay đổi tới lui, đáy lòng vui sướng khi người gặp họa --- Đáng đời!
Nở nụ cười tươi rói đáp lại con: "Ơi! Gọi lại một tiếng nào."
"Mẹ!"
Hai cô bé gọi lớn.
Xuân Phân nói: "Về sau mẹ là mẹ ruột của các con. Hãy quên đi người mẹ không tốt trước đây nhé."Nói xong liền nhìn về phía Diệu Tông.
Anh nhớ tới lời hứa hẹn của cô, anh sẽ là người cha duy nhất của các con. Vì vậy nói với hai cô bé: "Mẹ con nói đúng đấy."
Đỗ Xuân Phân rất hài lòng về thái độ của anh, cười nói: "Chị à, anh Lý bao giờ sẽ tới ạ?"
"Chờ một lát nữa thôi." Chị Trương nhìn đống đồ đạc của cô, "Lão Lý nói tìm được một chiếc xe tải nhỏ chở hàng." Cô lo lắng thay cho Xuân Phân, "Nhưng nhiều đồ như vậy sao cho lên xe được đây."
Đỗ Xuân Phân nâng cái sọt ra để Đại Nha Nhị Nha ngồi lên trên. Cô gánh đòn gánh rồi cầm theo chảo rán, chảo sắt lớn, còn để cho Thiệu Diệu Tông cầm thêm hành lý của cô và cái xe đạp xem được không. Anh nhìn thì gầy, nhưng sức lực lớn, vừa bế hai cô con gái, lại cầm theo hành lý và xe đạp vẫn rất thoải mái.
"Được rồi." Xuân Phân nói
Chị Trương vừa muốn cười lại vừa đau lòng, "Em như vậy, có khác nào đi chạy nạn không chứ."
Đỗ Xuân Phân buông đòn gánh, tính nghỉ ngơi một lát thì bên ngoài đã truyền tới tiếng xe ô tô.
Chị Trương chạy ra, "Xuân Phân, đến rồi, đến rồi."
Xuân Phân đem đồ đạc để lên sau xe, rồi nhấc cả con lên đó, cho Thiệu Diệu Tông ngồi phía sau trông mấy đứa nhóc luôn, còn cô thì chạy lên phía trên ngồi ghế phó lái với Lý Đức Khánh.
Chị Trương dở khóc dở cười, kéo kéo Xuân Phân, nào có người nào làm mẹ làm vợ vậy chứ.
"Chị à, chị đến giờ đi làm rồi đó." Xuân Phân phất tay, "Đừng quên đưa thư cho Nhị Tráng. Tên tiểu tử Nhị Tráng đó có khóc lóc với chị cũng đừng nói cho cậu ta em đi đâu nhé."
Trương Liên Phương nghĩ tới người nhà họ Đỗ, nhịn không được thở dài: "Chị cũng nào biết các em đi chỗ nào. Trên đường nhớ cẩn thận, sắp xếp ổn thỏa thì gửi thư về cho chị." Rồi nói sang Diệu Tông: "Mẹ con Xuân Phân chị giao cho em. Tiểu Thiệu, em đừng làm chị thất vọng nhé."
Thiệu Diệu Tông trịnh trọng hứa hẹn: "Em sẽ không!"
Phải nói trước kia đúng là anh co chút lo lắng, nhưng bây giờ khi nhìn tới con gái của Xuân Phân mặc quần đen áo khoác đỏ tuy hơi cũ nhưng rất sạch sẽ, không chút bụi bẩn, anh nguyện tin tưởng, để con gái đi theo cô sẽ tốt hơn so với ở cùng mẹ ruột.
Trong lòng chị Trương, Thiệu Diệu Tông là người nhân hậu, vì vậy tin lời anh: "Chuyện này đừng nói trước với cha mẹ em."
"Em biết ạ." Thiệu Diệu Tông nghĩ là cô ấy lo lắng người Đô gia sẽ tìm tới cha mẹ anh đòi người, "Chị à, bọn họ nếu tìm chị, chị không cần khách khí với họ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



