La Uy không biết người đàn ông mặc quân phục này có quan hệ gì với Vân Kiều, nhưng trong lòng bỗng dưng chột dạ, thầm đoán xem những lời mình vừa nói đã bị anh ta nghe thấy bao nhiêu, và liệu có bị anh ta phát hiện ra điều gì không ổn không. Cùng lúc đó, cơ thể cậu ta theo bản năng lùi lại hai bước.
Tuy nhiên, người đàn ông nhanh chóng bước về phía cậu ta. Thân hình cao lớn vạm vỡ của anh cao hơn cậu ta đến nửa cái đầu, đồng thời sự sắc bén toát ra từ một người đàn ông trưởng thành cũng khiến cậu ta cảm thấy áp lực nặng nề.
La Uy cảm thấy mình lập tức bị dìm xuống bùn lầy. Cậu ta đã lùi đến mức không thể lùi được nữa, thế mà người này lại chẳng có chút tự giác nào, miệng vẫn còn buông lời châm chọc: "Đồng chí nhỏ, tôi thấy cậu đau đến mức không thẳng lưng lên được rồi, không được thì cứ nói thẳng nhé, đừng vì sĩ diện mà cố chống đỡ, chuyện này chẳng có gì đáng xấu hổ đâu."
Cơ thể La Uy hơi cứng đờ, thầm nghĩ anh đúng là cái đồ chuyên chọc vào chỗ đau của người khác, đàn ông sao có thể nói là không được chứ!
Cậu ta khó nhọc đứng thẳng người lên, cứng miệng đáp: "Không có, tôi thật sự không sao."
Tội nghiệp La Uy đau đến mức toát mồ hôi lạnh đầy đầu, trong lòng đã chửi rủa đến tám đời tổ tông nhà anh, nhưng trên mặt vẫn phải cố tỏ ra bình thản.
Hà Đình Quân khẽ nhướng đôi mày kiếm: "Thật sự không sao chứ?"
Sắc mặt La Uy tái mét: "Không sao."
Đã vậy, bất kể ai hỏi La Uy cũng nói không sao, Vân Kiều tạm thời cứ coi như cậu ta thực sự không sao đi.
Cô quay lại chủ đề vừa rồi: "Đúng rồi, bạn học La Uy, vừa rồi cậu định nói gì với tôi thế?"
"Không có gì." La Uy hơi cứng đờ nhếch khóe môi, hỏi: "Vị này là?"
"À, quên giới thiệu với cậu." Vân Kiều mỉm cười giới thiệu: "Đây là chú của tôi."
"Chú, chú của cậu?" Sắc mặt La Uy trắng bệch.
"Đúng vậy." Hà Đình Quân phối hợp nhếch khóe miệng, cố ý bước đến cạnh La Uy, dùng sức vỗ hai cái lên vai cậu ta: "Đồng chí nhỏ, cậu tìm cháu gái tôi có chuyện gì?"
Bước chân La Uy lảo đảo, đứng không vững, bị Hà Đình Quân vỗ hai cái lảo đảo suýt ngã. Cậu ta tự thấy mất mặt, lắc đầu: "Không, không có chuyện gì, chỉ là chút chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi."
"Chuyện nhỏ à. Vậy nói xong chưa? Chưa nói xong thì có thể nói tiếp." Hà Đình Quân kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi xuống giữa hai người, ra vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cậu ta.
Vân Kiều: "Vẫn chưa nói xong..."
"Nói xong rồi!"
La Uy cắt ngang lời Vân Kiều, "Tôi đã nói xong với Diệp Vân Kiều rồi. Cứ vậy đi, hai chú cháu nói chuyện nhé. Tôi, tôi đi trước đây."
Nói xong, cậu ta vội vàng quay người rời đi, bóng lưng hốt hoảng, gần như là chạy trối chết.
Hà Đình Quân lẩm bẩm tự ngữ: "Chạy cái gì chứ? Tôi đáng sợ thế sao?"
Vân Kiều bật cười.
"Vân Kiều, cậu bạn học này của em gan thì không lớn, nhưng dũng khí thì không nhỏ đâu, đi lừa gạt mà dám lừa đến tận chỗ tôi cơ đấy."
Hà Đình Quân tặc lưỡi, lại dặn dò: "Nhưng em tuyệt đối đừng thấy cậu ta có ông bố làm Phó xưởng trưởng mà tin vào mấy lời nói hươu nói vượn của cậu ta. Cái gì mà sắp xếp công việc, toàn là lời sáo rỗng thôi. Bố cậu ta là bố cậu ta, cậu ta là cậu ta, quyền lực của bố cậu ta không đồng nghĩa với quyền lực của cậu ta. Cậu ta cùng lắm chỉ là cáo mượn oai hùm thôi, em đừng để cậu ta lừa đấy."
"Tôi mới không thèm!" Vân Kiều nói: "Đó toàn là trò dỗ dành mấy cô bé con, không lừa được tôi đâu."
Ấn tượng của Vân Kiều về La Uy rất tệ.
Sở dĩ cách nhau mấy chục năm mà cô vẫn nhớ tên cậu ta, chủ yếu là vì cậu ta 'tiếng xấu đồn xa'.
Hồi học cấp 3 thì đùa giỡn tình cảm của nữ sinh, cướp đi sự trong trắng của người ta rồi ruồng bỏ, bị người ta kiện lên Ủy ban Cách mạng. Sau đó không những lợi dụng quan hệ của gia đình để thoát tội thành công, không bị ảnh hưởng chút nào, mà còn được giới thiệu vào đại học.
Sau này lên đại học lại làm một nữ sinh khác có bầu, rước người ta về nhà chưa được 2 năm lại có tình mới, đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà.
Đặc biệt là một số nam sinh, ngoài miệng thì nói người tốt không được báo đáp, kẻ ác sống ngàn năm, nhưng sự ghen tị trong từng câu chữ thì không giấu đi đâu được.
Dù sao thì đàn ông mà, ngoài miệng nói chung thủy, thực chất trong lòng không biết ghen tị biết bao nhiêu khi người ta được ôm ấp hết cô này đến cô khác.
Vân Kiều ghét nhất loại đàn ông này.
Chỉ là cách nói chuyện như bà cụ non của cô lại khiến Hà Đình Quân nghe xong bỗng dưng muốn cười: "Em không phải là cô bé con sao?"
Vân Kiều: "Tôi không phải, tôi sắp trưởng thành rồi."
Hà Đình Quân: "Nhưng sao tôi nghe em vừa rồi có vẻ rất biết ơn cậu ta nhỉ?"
"Tôi đang lừa cậu ta đấy!" Vân Kiều giải thích: "Cậu ta phiền lắm, tôi đã nói với cậu ta bao nhiêu lần rồi, tôi tự nguyện đi xuống nông thôn, thế mà cậu ta cứ như nghe không hiểu tiếng người, cứ bám riết lấy hỏi, cứ như không ép tôi đổi ý thì không chịu thôi vậy. Tôi lười tốn nước bọt, lười nói nhiều với cậu ta, thà cứ nương theo lời cậu ta nói vài câu để tống khứ cậu ta đi cho rảnh nợ."
"Vậy cũng phải cẩn thận, ai biết được cái loại lưu manh tinh..." trùng lên não này.
Hà Đình Quân nói đến đây thì liếc nhìn Vân Kiều một cái, thầm nghĩ cô bé tuổi còn nhỏ, tốt nhất là đừng để những lời bẩn thỉu này làm bẩn tai, thế là anh lặng lẽ nuốt những lời định nói xuống, đổi sang một cách nói khác: "Ai biết được cái loại lưu manh này đầu óc nóng lên có thể làm ra chuyện khốn nạn gì!"
Sau đó anh lại khen ngợi cô: "Như em vừa làm rất tốt, tôi phải biểu dương em! Đá rất hay, đá rất chuẩn, đá rất tuyệt! Lần sau có thể tuyệt hơn nữa."
Vân Kiều: "..."
Tuy rằng... nhưng mà... cũng không cần phải cố khen như vậy.
Dù sao thì cô bị dọa cũng là giả, đá vào đũng quần La Uy cũng là cố ý.
Cứ... có cảm giác như đang dạy hư trẻ con vậy.
Hà Đình Quân lại tưởng cô đang ngại ngùng, nhịn không được nói thêm vài câu: "Người làm sai không phải là em, em đừng thấy ngại. Cậu ta đụng chạm trước, bị dạy dỗ hoàn toàn là đáng đời! Em cứ phải đá cậu ta thật mạnh vào! Loại người này chỉ có bị đánh đau, đánh mạnh vào người thì mới không dám làm càn nữa. Biết chưa?"
Vân Kiều đồng tình với lời anh nói, loại người này quả thực nên bị dạy dỗ một trận ra trò.
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Anh Hà, tôi biết rồi."
Hà Đình Quân: "Vậy tôi dạy em thêm vài chiêu nữa nhé?"
Vân Kiều rất muốn học, nhưng hôm nay cô còn có việc khác, đành phải uyển chuyển từ chối: "Anh Hà, để hôm khác đi. Bưu điện sắp làm việc rồi, người gửi bưu kiện đông lắm, tôi phải đi sớm để xếp hàng."
Hà Đình Quân hỏi: "Gửi cái gì?"
Vân Kiều trả lời: "Chẳng phải sắp đi Đông Bắc sao, hành lý nhiều quá mang không xuể, nên tôi muốn gửi trước một số quần áo dày và chăn màn khó mang theo."
Hà Đình Quân nói: "Hành lý không cần gửi, bưu kiện đi trên đường chậm lắm, 10 ngày nửa tháng chưa chắc đã tới nơi, lỡ việc lắm. Vừa hay vé xe lửa tôi cũng mua xong rồi, lát nữa chúng ta trực tiếp đến ga xe lửa làm thủ tục ký gửi là được."
Vân Kiều trợn tròn mắt, kinh ngạc nói: "Còn có thể làm như vậy sao?"
Hà Đình Quân giải đáp cho cô: "Lúc nào cũng có thể làm như vậy. Biết thời gian và chuyến xe xuất phát, mang đến trước 5 ngày, như vậy người đến nơi thì hành lý cũng đến nơi, lúc đó trực tiếp đến chỗ ký gửi nhận là được."
"Tôi ít khi đi xe lửa, còn không biết có thể làm như vậy." Vân Kiều gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói.
Đừng thấy cô sống nhị kiếp, nhưng số lần đi xe lửa thực sự chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hơn nữa những lần ít ỏi đó đều trong tình trạng hoang mang hoảng loạn, ngay cả cảm giác đi xe lửa như thế nào cô cũng chưa kịp cảm nhận.
"Bây giờ biết cũng chưa muộn." Hà Đình Quân lấy từ trong túi áo ngực ra một phong bì giấy xi măng gấp đôi, đưa cho Vân Kiều: "Trong này là sổ hộ khẩu của em, còn có vé xe lửa đã mua xong. Thời gian xuất phát là 7 giờ sáng 3 ngày sau, thông thường phải đến ga xe lửa đợi xe trước một tiếng, đến lúc đó 6 giờ tôi sẽ đến đón em, em chuẩn bị sẵn sàng trước nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
