Nói cho cùng, mấy năm trong Ủy ban, họ hàng nhà bọn tư bản bị hắn càn quét gần hết, nhiều nhà giờ cũng cạn kiệt, chẳng còn gì đáng giá để mà lục. Dạo gần đây chỉ còn Viện nghiên cứu và nhà máy quân giới là còn nhiều “dầu mỡ”. Đám già đó phần lớn là từ nước ngoài về, mang theo không ít của quý, lương lại cao.
“Các người làm cái gì vậy?” Phùng Tuyết Trinh nghiêm giọng chất vấn.
Dư Kiến Dũng nghe tiếng mới liếc nhìn hai người đang đỡ Khương Sùng Văn, người lớn tuổi hắn không thèm để ý, ánh mắt dâm tà lập tức dán chặt vào người Khương Thư Di.
Đẹp quả thật quá đẹp. Không nói đến gương mặt kia, chỉ riêng dáng người thôi, vải thô rẻ tiền cũng chẳng che nổi nét quyến rũ. Khương Sùng Văn biết Dư Kiến Dũng, người này nổi tiếng chẳng tốt lành gì, lợi dụng chức quyền, không biết đã làm hại bao nhiêu cô gái.
Mấy năm nay người ta bị hắn doạ đến sợ, chỉ cần có thể yên thân, nhiều nhà sẵn sàng nghe lời hắn. Đừng nói là con gái đã có người yêu, kể cả chưa có, ông cũng không bao giờ định đem con ra đổi lấy sự yên ổn. Nhưng ông hiểu, lúc này không phải là lúc để tỏ ra cứng rắn. Nếu đụng chạm đến người của Ủy ban Cách mạng, dù có oan cũng sẽ bị ép thành có tội.
Thế nên ông lặng lẽ kéo con gái ra sau lưng mình.
Khương Thư Di bị ánh mắt gớm ghiếc của Dư Kiến Dũng làm cho buồn nôn nhưng tạm thời vẫn chưa dám làm gì quá khích. Cô biết sơ qua về thời đại này, nghe nói mấy kẻ đeo băng tay đỏ rất ngông cuồng, chỉ cần kiếm được cái cớ là đánh người đến tàn phế cũng chẳng ai dám can thiệp.
Thời điểm này, dù không cam lòng cũng đành nhẫn nhịn. Bố mẹ đã lớn tuổi, nếu có chuyện gì xảy ra, người chịu thiệt vẫn là họ.
Dư Kiến Dũng không ngờ cả nhà Khương Sùng Văn lại khôn như vậy, không hề có ý chống đối, điều đó khiến hắn hơi bất ngờ. Nghe nói lão Khương này ở Viện nghiên cứu giữ chức không thấp, lại là người nghiêm khắc, hắn cứ tưởng là loại kiêu ngạo, không ngờ lại biết cúi đầu đúng lúc.
Dư Kiến Dũng tiếc rẻ liếc nhìn cô gái phía sau ông ta, không sao, dù gì thì không lâu nữa cũng bị đưa đi vùng sâu vùng xa, chỉ cần hai người lớn rời đi, cô gái này dù bị đưa đi nông thôn hay ở lại thành phố nhờ quen biết, đến lúc đó một mình cô ta, hắn có cả đống cách xử lý.
Vì chưa đạt được mục đích, Dư Kiến Dũng lập tức trầm mặt nói với Khương Sùng Văn: “Kỹ sư trưởng Khương, chúng tôi nhận được tố cáo, nói ông lợi dụng chức vụ để tuyên truyền chủ nghĩa đầu hàng, bán nước, thậm chí còn thư từ qua lại với gián điệp nước ngoài. Hôm nay chúng tôi đến đây là để thi hành lệnh khám xét.”
Khương Sùng Văn biết sớm muộn cũng bị khám nhưng không ngờ người ta lại đổ cho mình những tội danh như vậy rõ ràng là muốn đẩy ông vào chỗ chết. Phùng Tuyết Trinh nghe thấy tội danh bịa đặt ấy thì tức đến run người, định bước lên tranh cãi nhưng bị Khương Sùng Văn ngăn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

