Thời Chi Nhan gật đầu: "Tốt lắm, cái đầu óc này mà dùng vào việc học thì sau này chắc chắn đỗ trạng nguyên cho mẹ nhờ."
"Mẹ ơi, con nghe chuyện mà đói bụng quá, mấy miếng khoai tây nhà mình đâu rồi? Con muốn ăn." Chiêu Muội mắt long lanh nhìn mẹ.
"Con ra nhà chính chờ đi, mẹ vào bếp lấy cho."
Chiêu Muội vâng lời, ngoan ngoãn ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ. Nhưng trong lòng cậu vẫn tò mò không biết mẹ giấu đồ ngon ở đâu, nên khi nghe tiếng sột soạt và mùi thơm quen thuộc tỏa ra từ bếp, cậu liền định bò qua nhìn trộm.
Kết quả là "bốp" một cái, cậu đâm sầm vào chân Thời Chi Nhan.
"Đã bảo con ngồi chờ rồi mà còn giở trò ma mãnh, ghi một lỗi nhé! Quá ba lần là bị cắt đồ ăn ngon đấy!" Thời Chi Nhan đe dọa.
Chiêu Muội gãi đầu vẻ vô tội. Cậu chỉ muốn biết mẹ giấu đồ kiểu gì mà mùi thơm không hề lọt ra ngoài chút nào thôi mà.
...
Sau khi đưa khoai tây chiên cho Chiêu Muội lót dạ, Thời Chi Nhan lại lén vào không gian, ném quần áo bẩn của hai mẹ con vào máy giặt, bấm chế độ giặt nhanh mười lăm phút. Trong lúc chờ, cô tranh thủ ăn món lẩu cay tê và uống trà sữa đã đặt sẵn.
Vừa ăn, cô vừa tìm hiểu kỹ hơn về màn hình điện tử trong không gian, phát hiện ra ngoài mua sắm online, tiền điện nước cũng bị tính phí, tất cả đều trừ vào số tiền cô kiếm được ở kiếp trước. Đúng là "kiếm tiền kiếp trước, tiêu xài kiếp này"!
Mười ban phút sau, cô cầm quần áo sạch ra khỏi không gian. Chiêu Muội đã ăn xong phần khoai tây chiên và đang liếm sạch bát theo thói quen. Cậu nhóc đột nhiên hít hít mũi, hỏi: "Mẹ ơi, mẹ vừa đi đâu thế?"
"Mẹ giặt quần áo ở sân sau, tiện thể đi vệ sinh luôn." Thời Chi Nhan giơ bộ quần áo chưa vắt khô trong tay lên: "Nhìn này, mẹ chuẩn bị phơi đồ đây."
Chiêu Muội gãi đầu thắc mắc: "Chắc là hai ngày nay được ăn ngon quá nên mũi con có vấn đề rồi. Mẹ đi vệ sinh thì phải có mùi chứ, sao con lại thấy thơm thơm nhỉ?"
Câu hỏi của Chiêu Muội khiến Thời Chi Nhan suýt nữa làm rơi bộ quần áo xuống đất.
"Con nói đúng rồi đấy, chắc chắn là con ngửi nhầm thôi! Khoai tây chiên ăn lót dạ rồi, không còn đói nữa chứ?"
Chiêu Muội cười hì hì: "Nếu có thêm miếng bánh đào tô nữa thì no căng luôn ạ!"
"Còn chưa ăn tối mà!" Thời Chi Nhan nhắc nhở: "Lát nữa ba về chúng ta còn phải ăn cơm cùng nhau. Con ăn no quá rồi lát nữa sao ăn nổi? Nếu không ăn được là bị lộ ngay, con muốn sau này đồ ngon phải chia cho ba một nửa à?"
"Không chia đâu! Đồ của con hết, không cho lão già đó đâu! Ngay cả khoai tây chiên cũng không cho, để dành cho Chiêu Muội thôi!" Cậu nhóc lập tức lo lắng: "Vậy con để dành bụng ăn cơm."
Đang nói thì cửa sân trước vang lên tiếng kẽo kẹt. Chiêu Muội vừa chột dạ vừa cuống quýt vẫy tay vào không khí như muốn xua đi mùi thơm của khoai tây chiên. Sau đó cậu vui vẻ chạy ra cửa: "Ba về rồi, Chiêu Muội nhớ ba lắm!"
Thời Chi Nhan ngẩn người, cũng bắt chước con trai, tay cầm bộ quần áo chưa kịp phơi chạy ra theo: "Ba nó về rồi à, hôm nay vất vả không? Em cũng nhớ anh lắm!"
Cố Diễm bị lời "tỏ tình" thẳng thừng của hai mẹ con làm cho sững sờ, bước đi cũng có chút lúng túng. Hôm nay anh cuối cùng cũng hiểu được cảm giác "vợ con giường ấm" mà đồng đội hay kể là thế nào. Nhìn hai mẹ con ra đón mình, anh cảm thấy cảm giác này thực sự rất tuyệt vời.
...
"Tôi đoán nhà ăn vừa mở cửa bữa tối, hai người chắc chưa đi nên tôi mua về luôn." Cố Diễm xách cặp lồng nói.
Thấy tay Thời Chi Nhan đang bận cầm quần áo, anh vội đặt cặp lồng lên bàn để giúp cô. Sự tương tác giữa hai người vẫn mang nét khách sáo của những người chưa thân thuộc.
Thời đại này chủ yếu dùng dây phơi đồ, mà dây phơi Cố Diễm buộc trước đây là theo chiều cao của anh. May mà anh về sớm, nếu không Thời Chi Nhan muốn với tới cũng hơi khó. Anh giúp cô phơi từng chiếc quần áo ngay ngắn, đến lúc cầm đến đồ lót của cô, vành tai anh bỗng nóng bừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



