Chương 1: Xuyên không đến năm 1960
Thế nhưng, chỉ vì cô đã lao vào cứu lấy đứa bé sắp bị xe tông trúng ư? Sau đó thì xuyên không trở lại những năm 1960? Chẳng lẽ muốn cô trải nghiệm một chút về cảm giác trưởng thành cùng với Tổ quốc?
Ngay khi Sở Y Nhất nhắm mắt lại, cô cảm thấy bản thân nhất định là đang nằm mơ, mọi thứ ở đây đều là trong giấc mơ của cô. Nhưng cô y tá ở bên giường, người có giọng điệu hỏi han dịu dàng lúc đầu đã dần dần trở nên không còn kiên nhẫn nữa, điều này buộc cô phải mở mắt ra lần nữa, đối diện với sự thật trước mắt mình, “Thiên thần áo trắng à, bây giờ toàn thân tôi không còn sức nữa, cô có thể cho tôi về được không?”
Cô y tá nhìn Sở Y Nhất với làn da trắng nõn nằm trên giường bệnh, lại nhớ tới người đàn ông có nét mặt lạnh lùng cùng đôi mắt sâu thẳm đưa cô ấy đến bệnh viện, trên tay còn ôm một đứa bé non nớt hồng hào, trong lòng dâng lên một chút ghen tị. Cả gia đình này ai nấy đều rất đẹp, thật tuyệt vời biết bao, “Về đâu được chứ, có phải cô đã nhớ nhà rồi không. Nếu như cô cảm thấy ổn, vậy thì bên phía bệnh viện sẽ tham khảo ý kiến lần nữa, bác sĩ nói được là cô có thể về. Đúng lúc, con trai của cô đang khóc quấy đòi cô đấy. Để tôi thông báo với người nhà, ẵm con qua đây cho cô.” Nói xong, cô y tá xoay người rời đi, không đợi Sở Y Nhất mở miệng.
Vừa rồi bản thân có nghe lầm không thế? Cô ấy nói gì vậy? Con của cô? Não của Sở Y Nhất muốn úng nước, đùa kiểu gì vậy trời, ngay cả bản thân cô cũng chưa từng yêu một ai, vừa tới đây thì lại thăng cấp! Vô duyên vô cớ sinh ra một đứa con! Có ai đó có thể nói cho cô biết không, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Không đợi quá lâu, Sở Y Nhất có thể nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục thập niên 58. Gương mặt lạnh lùng, ánh mắt kiên quyết, toàn thân toát lên vẻ uy nghiêm quen thuộc phù hợp với kiểu người hay ra lệnh. Trong vòng tay của người đàn ông ấy còn bồng theo một đứa trẻ nhỏ rất đáng yêu, bước tới phía giường bệnh của cô. Đứa trẻ ấy cong môi như kiểu sắp khóc tới nơi.
“Mẹ, mẹ tỉnh rồi, con muốn ôm, mẹ ôm!” Đứa trẻ nhỏ vừa mở miệng đã gọi Sở Y Nhất là mẹ, còn vươn tay ra muốn được cô ôm lấy.
“Đợi đã, cháu đừng có gọi linh tinh, cô không quen biết gì cháu cả, cô không phải là mẹ của cháu, cháu nhận lầm người rồi!” Sở Y Nhất từ chối, đùa kiểu gì vậy. Bản thân cô còn không biết cô có thể sống tiếp trong thời đại này nữa không, đã thế lại sinh thêm một đứa con, cứ để cô chết thêm lần nữa cũng được!
“Anh là người đã đưa tôi đến bệnh viện phải không? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Sở Y Nhất nhìn người đàn ông, cô hỏi với vẻ sốt ruột.
“Em không nhớ à?” Giọng của người đàn ông nghe rất hay, nhưng có chút lạnh lùng.
“Tôi không nhớ, tôi không nhớ gì cả!” Trong đầu cô có rất nhiều thứ vẫn còn chưa rõ ràng, làm sao cô biết những thứ đó nên nhớ hay là không nên nhớ.
“Vô cùng xin lỗi, lúc tôi lái xe đã không kiểm tra đường xá và tông trúng phải cô, vì thế mà chúng tôi thành thật xin lỗi cô. Tôi đã bảo bệnh viện kiểm tra qua cho cô rồi, không có vấn đề gì cả. Nếu cô có điều gì thì có thể nói với chúng tôi!”
Thái độ của ông chú giải phóng quân này không tệ chút nào, cộng thêm việc đẹp trai, cô đương nhiên không thể tính toán với ông chú này dược.
“Ồ, tôi không có suy nghĩ gỉ cả. Dù gì tôi cũng không sao, cho nên tôi sẽ xuất viện và về nhà, cũng không cần ở đây, tránh lãng phí tài nguyên của bệnh viện.”
“Mẹ, con muốn về nhà cùng với mẹ.” Đứa trẻ vươn cánh tay ra muốn trèo lên người của Sở Y Nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



