Sau đó Trần Hạ Nguyệt không thi đậu đại học tốt, mẹ cô còn chỉ trích cô ngu xuẩn, mắng cô không biết cố gắng làm mất mặt bà. Sau đó Trần Hạ Nguyệt đi thành phố khác học đại học, càng thêm ít khi về nhà.
Tiền Trần Hạ Nguyệt tự mình tiết kiệm, cô không mua nhà mà là thuê phòng, tiền tiết kiệm vốn là định mua nhà tốt chút.
Tình cảm Trần Hạ Nguyệt và cha mẹ kiếp trước không tính là tốt, cho nên xuyên đến thập niên sáu mươi cô cũng không có gì khổ sở hay luyến tiếc, nhiều nhất chính là khổ sở thập niên sáu mươi quá nghèo, luyến tiếc đồ ăn phong phú và tiện lợi khoa học kỹ thuật thế kỷ 21.
Cô lại không lo lắng mình không còn thì mẹ cô sẽ làm sao bây giờ, không lo lắng tiền của mình hiện tại đều biến thành kim tệ thì mẹ cô không có tiền làm sao bây giờ.
Cha dượng cô có tiền, mà cô hiện tại xuyên qua, như vậy đối tượng mà cô hợp tác nghiên cứu tương cũng không thể nuốt riêng lợi nhuận của cô chứ? Tất nhiên là cho cha mẹ cô.
Đối với Trần Hạ Nguyệt, sau khi mình xuyên qua để cha mẹ kế thừa cổ phần của cô gì đó không có gì bất mãn, cha mẹ cô sinh con cô, nuôi lớn cô, mặc dù tình yêu cho cô không nhiều lắm nhưng cũng không ngược đãi cô, kết quả như vậy đã rất tốt.
Trần Hạ Nguyệt nhìn chút hạt giống có thể trồng, hiện tại chỉ có lúa mì mở khóa, cho nên cô mua lúa mì. 10 đồng vàng là có thể mua hạt giống lúa mì trồng năm phần đất, rất tốt.
Trần Hạ Nguyệt nhìn đếm ngược trên màn hình, 20 phút, nói cách khác những ruộng lúa mì này chỉ cần trồng 20 phút là có thể chín rồi thu hoạch sao?
Nói như vậy, năm phần đất cũng có thể khiến cho cô làm giàu.
Nông trường nhà người ta hoặc là khởi bước từ một mẫu, khởi bước từ mười mẫu, thậm chí còn có trăm mẫu, vạn mẫu. Chỉ có nông trường của cô chỉ có năm phần đất, nhưng không gian nông trường của cô có thời gian thu hoạch nhanh, dù chỉ là năm phần đất cũng có thể trồng được rất nhiều lương thực.
Nhìn giống như đã qua một thời gian rất dài, nhưng mà từ khi Trần Hạ Nguyệt phát hiện ra hệ thống nông trường này đến khi trồng lúa mì, mở trại nuôi gà nuôi hai con gà, cũng chỉ là qua vài phút mà thôi.
Trần Hạ Nguyệt mở to mắt nhìn ra bên ngoài, khe hở cửa sổ lộ ra ánh sáng yếu ớt, trời hẳn là đã gần sáng rồi.
Bây giờ là tháng mười, trời không dễ sáng như trước, Trần Hạ Nguyệt nhìn thời gian trên màn hình hệ thống thử, khoảng 6 giờ sáng, có thể rời giường.
Trương Trình Xuyên còn đang ngủ, dù sao anh luôn hết ăn lại nằm, sớm rời giường xuống đồng làm việc gì đó là chuyện không có khả năng.
"Dậy đi." Trần Hạ Nguyệt vỗ vỗ Trương Trình Xuyên nói, cô bị bàn tay vàng hệ thống này nháo đến không ngủ được, Trương Trình Xuyên cũng đừng nghĩ ngủ ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


