Hai người bọn họ đi tới chân núi, đã rời xa thôn, rời xa đám người, Trương Trình Xuyên vươn tay nắm tay Trần Hạ Nguyệt.
Hai vợ chồng men theo con đường nhỏ lên núi, rừng rậm ở Điền Quế so với phương Bắc còn kém rất xa, nơi này có rất nhiều dây leo thực vật và các loại cỏ dại cùng bụi cây, thậm chí trên núi còn có đỉa núi.
Trần Hạ Nguyệt vừa mới lên núi đã nhìn thấy có vài nơi tương đối ẩm ướt có đỉa thì thiếu chút nữa muốn quay về, cô không muốn tiếp tục lên núi.
"Đừng lo lắng, anh bôi cho em chút thuốc, không cần lo lắng có đỉa núi cắn em." Lúc Trương Trình Xuyên đi ra đã cầm theo nước thuốc có thể phòng ngừa đỉa núi cắn, lúc này thấy vợ mình sợ thì nhanh chóng bôi cho cô.
Trần Hạ Nguyệt cau mày, cô cũng không phải chưa có bị đỉa núi cắn, kiếp trước cô khi còn bé lớn lên ở nông thôn, khi đó cô cũng thường xuyên theo cha mẹ lên núi.
Chỉ là sau này trong thôn không còn trâu bò nữa, đỉa núi trên núi không nhiều như lúc nuôi trâu, Trần Hạ Nguyệt cũng không rõ là không nuôi trâu hay là vì thảm thực vật trên núi không tươi tốt như khi còn bé cho nên đỉa núi mới ít đi hay là xảy ra chuyện gì.
Sau đó chính là cô theo mẹ vào thành phố, từ đó về sau càng thêm không tiếp xúc với những thứ này. Hiện tại đột nhiên nhìn thấy đỉa núi, ký ức của Trần Hạ Nguyệt đối với thứ này vọt lên nên có hơi không thoải mái.
Cô không sợ đỉa núi cắn, chỉ là cảm giác không tốt lắm mà thôi.
"Em đó nha, nếu như ghét như vậy thì về sau không dẫn em lên núi nữ, trên núi rất nhiều đỉa núi." Trương Trình Xuyên vừa rồi đề nghị dẫn cô lên núi cũng không có nghĩ nhiều như vậy, hiện tại mới nhớ tới đến từ vợ là người thành phố, nào từng thấy loại đỉa núi này?
Trương Trình Xuyên cũng không phải chưa từng qua chị dâu của anh, lúc trước khi đi tới bộ đội của anh cả nhà mình thăm người thân cũng đã gặp các cô gái khác trong thành phố, đối phương nhìn thấy chuột gián gì đó đã sợ tới mức thét chói tai.
Vợ mình có thể chỉ nhíu mày mà không thét chói tai khi nhìn thấy đỉa núi cũng đã rất tốt rồi, nhưng Trương Trình Xuyên vẫn có hơi hối hận đưa cô lên núi, dù sao đỉa núi thoạt nhìn cũng rất ghê tởm.
Trần Hạ Nguyệt cũng không muốn đi lên, lúc nào trên núi không có đỉa núi, hoặc là cô có cách làm cho những con đỉa núi này không tới gần mình rồi ngẫm lại chuyện lên núi sau vậy.
Trương Trình Xuyên lau nước thuốc cho Trần Hạ Nguyệt, sau đó buộc chặt ống quần của cô, không cho đỉa núi có cơ hội từ ống quần bò lên đùi vợ mình cắn cô.
Trương Trình Xuyên nắm tay Trần Hạ Nguyệt dẫn cô theo đường núi đi vào, thấy được một ít quả dại mùa thu mới có trên núi thì cũng hái mấy quả cho cô nếm thử, sau đó dẫn cô đến nơi trước kia mình phát hiện có nấm xem hiện tại có nấm hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)