Nếu không thì đất nông trại vẫn luôn tốt như vậy, sản lượng cao như vậy hay sao chứ? Hệ thống nông trường tự động phân giải thân lúa mì và cán ngô thành phân bón, chỉ một phần là để chế biến thành thức ăn chăn nuôi gia cầm trong nông trường.
Trần Hạ Nguyệt rất hài lòng với tình huống như vậy, hệ thống nông trường rất nhân tính hóa, sẽ không bạc đãi ký chủ Trần Hạ Nguyệt.
Lúc Trần Hạ Nguyệt nhổ cỏ, Trương Trình Xuyên rốt cục ngủ bù đủ giấc, sau khi ngáp dài đi ra thì duỗi lưng một cái, Trương Trình Xuyên nhìn Trần Hạ Nguyệt ngồi ở bên cạnh luống rau nghiêm túc nhổ cỏ, nhất thời nở nụ cười.
“Không ngủ thêm một lát?” Trần Hạ Nguyệt hỏi.
“Không ngủ, ngủ nhiều buổi tối không ngủ được.” Trương Trình Xuyên đi tới bên giếng trong sân múc nước rửa mặt, sau khi rửa xong nhìn về phía Hạ Nguyệt nói, “Nhàm chán à? Có muốn anh dẫn em lên núi không?”
Trần Hạ Nguyệt có hơi động tâm, cô đã rất lâu không lên núi, không nói tới trong khoảng thời gian xuyên qua tới đây này, dù là kiếp trước cô cũng đã nhiều năm không có lên núi.
Trương Trình Xuyên nói, "Lúc này còn sớm, chúng ta lên núi đi, cơm trưa thì không cần làm, để lại mấy chiếc bánh mì cho cha mẹ là được, họ trở về chỉ cần nấu canh ăn với bánh mì là được.”
Trần Hạ Nguyệt đáng xấu hổ mà thấy động tâm, vui vẻ đứng lên đặt băng ghế nhỏ xuống dưới mái hiên, định cùng Trương Trình Xuyên lên núi.
Trần Hạ Nguyệt cầm mười chiếc bánh mì đưa cho Trương Trình Xuyên bảo anh đặt vào trong phòng Trương Đức Bình, sau đó hai vợ chồng chuẩn bị ra ngoài.
Lưng Trương Trình Xuyên đeo một chiếc giỏ trúc thật to, lưng Trần Hạ Nguyệt đeo một chiếc sọt nhỏ, hai vợ chồng đều đội mũ rơm cùng ra cửa.
Trên đường đi gặp người trong thôn, tuy rằng mọi người đều xuống đồng làm việc, nhưng cũng có mấy người giống như Trương Trình Xuyên không muốn xuống đồng, cho nên bọn họ có nhìn thấy Trương Trình Xuyên dẫn theo vợ ra ngoài.
"A Xuyên, cậu dẫn theo vợ cậu đi đâu thế?" Người đàn ông hơn ba mươi tuổi cách đó không xa khi nhìn thấy Trương Trình Xuyên còn rất tò mò hỏi.
“Đi dạo trên núi.” Trương Trình Xuyên nói.
Trên núi bọn họ có không ít nấm, đương nhiên rau dại gì cũng có, hơn nữa bây giờ là mùa thu, quả dại trên núi hẳn cũng sẽ có một ít.
Mặc dù nói ở phía nam, nhất là khu Điền Quế mùa hoa quả bội thu đều là mùa hè, nhưng mùa thu cũng có không ít quả dại có thể ăn được.
“Vợ cậu là người thành phố, dẫn cô ấy lên núi có được không?" Người nói chuyện với Trương Trình Xuyên là một kẻ vô lại, chính là loại người làm gì cũng không được chỉ thích lười biếng chiếm lời, đúng, Trương Trình Xuyên trong mắt người khác cũng là loại hình tượng này.
Mà thanh danh của vị này so với Trương Trình Xuyên càng vang dội hơn chút, vì đối phương còn đánh bạc, còn sẽ đùa giỡn cô gái lớn cô vợ trẻ gì đó, thanh danh so với Trương Trình Xuyên còn xấu hơn nhiều.
Hiện tại lúc gã ta nói chuyện với Trương Trình Xuyên, ánh mắt lại còn không an phận đánh giá Trần Hạ Nguyệt một phen, chuyện này làm cho Trần Hạ Nguyệt vô cùng không thoải mái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)