Trần Hạ Nguyệt nhìn anh, khi nhìn thấy anh dính gối đã ngủ thì có hơi hâm mộ, loại kỹ năng dính gối là ngủ này cô rất muốn.
Kiếp trước cô có áp lực rất lớn, lại vì cần quay video, cắt nối biên tập video mà ngày đêm điên đảo, thường xuyên thức đêm, thần kinh suy yếu. Cho nên cô dễ mất ngủ, giấc ngủ vô cùng không tốt.
Một đêm mộng đẹp, rạng sáng đồng hồ báo thức Trần Hạ Nguyệt đặt vang lên, rạng sáng bốn giờ, Trương Trình Xuyên phải dậy đi thị trấn.
Xưởng gia công trong nông trường cũng có thể gia công thành thức ăn, Trần Hạ Nguyệt lười rời giường làm bữa sáng cho Trương Trình Xuyên, cho nên trực tiếp dùng xưởng gia công của nông trường gia công thành thức ăn.
Xưởng gia công (chế biến) của nông trường chỉ cần bỏ lúa mì là được, ngay cả bơ và đường cũng không cần cho vào, cho nên Trần Hạ Nguyệt chế biến thành bánh mì cho Trương Trình Xuyên.
Một chiếc bánh mì lớn như bàn tay người đàn ông trưởng thành vậy, bánh mì rất mềm, Trần Hạ Nguyệt đưa cho Trương Trình Xuyên năm cái, để anh không đến mức đói bụng.
“Anh đi xe đạp đi, dù sao đại đội chúng ta cách thị trấn cũng hơi xa.” Trần Hạ Nguyệt dặn dò anh, “Bột mì, hôm nay thử bán một trăm cân đi.”
“Được.” Trương Trình Xuyên vừa ăn bánh mì vừa gật đầu nói, Trần Hạ Nguyệt cầm ly tráng men rót cho anh ly nước.
Ly tráng men và bình nước ấm là của hồi môn của cô, đương nhiên bình nước ấm không phải mới mà là dùng một hai năm, Trần Hạ Nguyệt không thể không biết xấu hổ lấy bình nước ấm mới. Phải biết rằng thời đại này, bình nước ấm cũng rất khó mua được.
Trương Trình Xuyên có một bình nước, đây là anh trai anh mang về cho anh, cho nên Trương Trình Xuyên rót một bình nước từ bình nước ấm, cầm bốn chiếc bánh mì còn lại rồi đạp xe đạp chở bột mì đi ra ngoài.
Trần Hạ Nguyệt nhìn bóng lưng anh rời đi rồi thở dài, hy vọng anh có thể thuận lợi. Bột mì có thể bán đi hay không không sao cả, an toàn của Trương Trình Xuyên mới là quan trọng nhất.
Trần Hạ Nguyệt nhìn đồng hồ thử, lúc này chỉ mới hơn bốn giờ, cô lại không có ý định dậy sớm, sau khi trở về phòng thì nằm nhắm mắt lại định ngủ lại.
Trương Trình Xuyên bên này thì tốn đại khái một giờ để đến thị trấn, năm giờ thị trấn đã có chút động tĩnh, trước kia Trương Trình Xuyên không ít lần vào chợ đen, cho nên lần này anh trực tiếp đi vào.
Đương nhiên Trần Hạ Nguyệt đã cho anh quyền hạn, để anh có thể cất xe đạp lại, bột mì đương nhiên cũng là sau khi tới thị trấn mới lấy ra, nếu không trên đường đèo đi bị người nhìn thấy thì làm sao bây giờ?
Trương Trình Xuyên cảm thấy hệ thống nông trường của vợ mình vô cùng tiện lợi, vừa có thể trồng lương thực sản lượng cao nhanh thu hoạch, lại có thể thả đồ như vậy, vô cùng tiện lợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
