Người khác ăn nọn bí đỏ thì thích xào, nhưng Trần Hạ Nguyệt thích nấu canh, cho dù là cho vào canh gà nấu lên hay là cho vào canh xương heo, canh thịt heo để nấu, mùi vị đều rất ngon.
Sau khi chuẩn bị xong cơm tối, Trần Hạ Nguyệt bưng thức ăn lên bàn, lúc này trời còn chưa tối, còn chưa tới lúc tan làm, Trần Hạ Nguyệt đi cho gà ăn.
Trong nhà chỉ nuôi một con gà mái đẻ trứng, heo thì khẳng định cũng không nuôi trong nhà, đều là do đại đội nuôi. Trần Hạ Nguyệt chỉ cần đút cho một con gà là được, lúc cất quần áo phơi nắng trong sân, ba người Trương Trình Xuyên đã trở lại.
Trần Hạ Nguyệt múc một chén cháo khoai lang đưa cho Trương Trình Xuyên, nói, "Vừa rồi gặp chị Hồ ở nhà bên cạnh, nói với chị ấy một tiếng cho chị ấy nếm thử cháo khoai lang em làm, anh giúp em cầm tới nhà bên cạnh đi?"
Trương Trình Xuyên lắc đầu nói, "Chị Hồ là nữ, em bảo anh đi đưa đồ ăn cho chị ấy? Việc này vẫn là em đi đi, thuận tiện giao tiếp với chị Hồ, sau này em cũng có người nói chuyện.”
Trần Hạ Nguyệt nghe anh nói như vậy, nghĩ nghĩ cũng cảm thấy anh nói rất đúng, "Vậy em cầm đi cho chị dâu Hồ nếm thử, anh cùng cha mẹ ăn cơm đi trước, không cần chờ em, để lại cho em bát cháo khoai lang và ít đồ ăn là được.”
Trương Trình Xuyên gật đầu nói, "Em đi đi.”
Hồ Hiểu Mai nghe thấy có người gọi mình thì nghi ngờ quay đầu lại, lúc nhìn thấy là Trần Hạ Nguyệt còn cười, "Sao em lại tới đây?”
“Đang muốn ăn cơm, còn không phải vừa mới nói cho chị nếm thử cơm khoai lang em làm sao? Nên bưng cho chị một chén lại đây.” Trần Hạ Nguyệt nói.
“Như vậy à.” Hồ Hiểu Mai nhìn cháo trong tay Trần Hạ Nguyệt, nhìn bộ dáng rất làm cho người ta muốn ăn thì cũng không có nhiều từ chối, mà là xoay người cầm cái chén đựng chút củ cải nhà mình đưa cho Trần Hạ Nguyệt nói, “Em cũng nếm thử, đây là củ cải chị ướp, ưm cũng cầm về ăn với ăn cháo.
Trần Hạ Nguyệt nhận lấy củ cải muối, đưa cháo cho Hồ Hiểu Mai, "Cảm ơn chị Hồ, em về đây.”
“Ừ.” Hồ Hiểu Mai nhìn Trần Hạ Nguyệt xoay người trở về, cô ấy cũng bưng cháo trở lại bàn cơm.
“Làm sao vậy? Vợ A Xuyên sao lại đưa bát cháo tới? Không phải chỉ là cháo sao? Tưởng như chưa từng ai ăn vậy?” chị dâu cả Vương gia nhìn cháo trong tay Hồ Hiểu Mai khinh bỉ nói.
"Một chén cháo mà thôi, em còn đưa một chén củ cải muối cho cô ta? Vợ thằng ba, em rất hào phóng nhỉ?"
Cả nhà Hồ Hiểu Mai là từ tỉnh Xuyên bên kia chạy nạn tới, nhưng mà cha mẹ Hồ Hiểu Mai có bản lĩnh cho nên đi tới bên này cũng có thể nuôi sống người một nhà mình, cuộc sống trôi qua rất khá.
Hồ Hiểu Mai lại không chạy nạn lang bạc kỳ hồ như cha mẹ, từ khi sinh ra cô ấy đã lớn lên ở đây. Mà tay nghề ướp củ cải chua cay của cô, còn là học từ mẹ mình.
Nhà mẹ đẻ chị dâu cả Vương là người bản địa, cho nên cô ta luôn luôn rất khinh thường chị em dâu Hồ Hiểu Mai từ nơi khác tới này, cho dù Hồ Hiểu Mai từ nhỏ lớn lên ở bản địa cô ta cũng cảm thấy Hồ Hiểu Mai là người nơi khác, luôn khinh thường cô là người chạy nạn tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)