Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Khoảnh khắc đó, trong đầu Vương Cương thoáng cái suy nghĩ.
Con trai, con gái thì sao?
Ai nói con gái không thể học cơ khí?
Nhìn cô gái kia kìa, còn giỏi hơn cả mấy bạn trai nữa.
Anh bắt đầu nghĩ, hay là gợi ý em gái thử tìm hiểu lĩnh vực này?
Không nhất thiết đi theo con đường kỹ thuật, ít ra có thêm một sự lựa chọn.
Lỡ nó thích thì sao?
Biết đâu một ngày, con bé cũng có thể trở thành một kỹ sư được người người kính trọng…
…
Trong khi đó, ở nơi khác, cũng có người đang phiền não chuyện tương tự.
“Con bé thì muốn học tiếp lên cấp 3, ông nội nó lại nghĩ: giờ thi đại học bị hủy rồi, học cấp 3 vừa chẳng có nghề, không bằng học trung cấp, học xong được được phân phối công tác. Rất không có lời."
Một người phụ nữ trung niên đội mũ công nhân, vừa làm trên dây chuyền vừa than:
“Sinh sớm vài năm thì tốt rồi. Con bé học hành đâu có kém, trước còn tưởng nhà có cơ hội nuôi ra được một sinh viên… giờ thì… haiz.”
“Thì cứ cho nó học đi, ai biết được? Giờ bỏ thi, mai mốt biết đâu mở lại?”
“Cũng đúng, cơ mà trước mắt nên học cái nghề gì đã. Lần rồi nhà máy kính tuyển, toàn chọn người có tay nghề. Con trai em đi thử mà không được gì hết, may mà còn có bà nội nó để lại suất làm, không thì Tết xong chắc xuống nông thôn rồi.”
Nói đến đây, Hoàng A Muội liếc nhìn chị em thân thiết:
“Nhà chị sao rồi? Nghe nói Trình Phân mấy bữa nay chưa về nhà?”
“Thì còn vì gì nữa, nó bảo chị không thương nó.”
Hà Trạch Lan cười khổ, tay vẫn quấn dây, chân thỉnh thoảng phải giãn ra vì đứng lâu.
Giọng cô nhẹ nhàng: “Cho nó ra ngoài vài hôm để bình tâm đi chứ.”
Cô sống với chị dâu Trình Ngọc Mai bao năm, tính cách người ta thế nào bà quá rõ.
Ở nhờ vài hôm thì được, chứ ở lâu thêm, phải chia phần lương thực phần mình cho nó, chắc chắn mụ ta không chịu nổi, đang nghĩ cách đuổi Trình Phân về đấy.
Nói gì thì nói nó là con mình, bị người khác đuổi vẫn thấy đau lòng.
Nhưng Trình Phân cũng lớn rồi, phải biết ai thật lòng thương mình, ai trong bụng ôm tâm địa khác.
“Con nhà chị do chưa từng chịu khổ thôi.”
Hoàng A Muội hất cằm về phía dây chuyền, nói: “Lưu Mai nhà nghèo y như chị, con gái chị ấy vì một khoản sính lễ mà chịu lấy chồng ở nông thôn, còn xoay được tiền mua radio cho con riêng của chồng nữa kìa.”
Hà Trạch Lan không tiện nói chuyện nhà người khác, chỉ mím môi: “Lão Giang là người tốt.”
Không phải khen khách sáo, ở bên nhau bao năm, cô ngày càng cảm thấy mình đã chọn đúng người.
May ngày đó mình kiên trì đến cùng.
Không kiên trì được đến khi lão Giang chịu gật đầu thì mẹ con cô chắc chẳng được như hôm nay.
Mỗi lần cô cảm khái như vậy, lão Giang lại bật cười:
“Chúng ta lương như nhau, làm như nhau, em đừng nói kiểu như mình lời lắm ấy.”
Cơ mà đúng là cô lời thật.
Tính cách cô hiền quá, không gặp được người như lão Giang, chắc bị người ta ăn hiếp cũng chẳng biết phản kháng thế nào.
“Nhà chị tốt số, gặp được người như vậy, chứ mấy ông ba dượng khác hiếm ông nào thương con riêng của vợ được như lão Giang lắm."
Hoàng A Muội nói đến đây thì như sực nhớ ra gì đó, liền kéo chị em đi về phía cửa kho:
“Đi theo em.”
Không có chỉ tiêu việc làm, Trình Phân còn có thể gả cho một thanh niên nào có việc để ở lại thành phố.
Trình Hoa thì khó lắm.
Ngay cả cô là mẹ còn phải thừa nhận, mấy cô gái có việc sẽ không chọn Trình Hoa làm chồng, bởi cơ thể con trai có chút khiếm khuyết…
Mấy hôm nay, cô vẫn đang trăn trở không biết nên chuẩn bị gì cho Trình Hoa mang theo khi xuống nông thôn.
“Để em nói chị nghe…” Hoàng A Muội vừa mở miệng, lại sợ bị hiểu lầm nên vội vàng nhấn mạnh thêm một câu:
“Em biết chị nói Trình Hoa lúc nhỏ không bị sốt đến ngớ ngẩn, nhưng xét tình huống như vậy, Trình Hoa không đủ điều kiện xuống nông thôn làm thanh niên trí thức đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

