Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
May mà không có chuột. Không thì tụi nó tha hồ tiệc tùng quanh năm.
Phạm Tứ nghe vậy mừng hết lớn, bảo Vương Cương đem rổ đến sàng dọn đi luôn.
Vương Cương xách rổ đến giúp gom vụn, rồi ở lại quan sát.
Mấy đứa này còn trẻ, chắc lớn hơn em gái anh chút xíu.
Anh lén nhìn cô gái duy nhất trong nhóm, làm việc nhanh nhẹn, kỹ lưỡng chẳng thua gì đàn ông.
Năm sau em gái anh tốt nghiệp cấp 2, điểm không cao, gia đình đang tính cho đi học trung cấp nghề, sau này không được phân công việc thì ít nhất cũng có tay nghề, kiếm sống tàm tạm không đến nổi.
Rồi vấn đề con gái nên học cái gì đây?
May vá? Kế toán? Điều dưỡng?
Nhà người ta toàn chọn mấy nghề đó, nghe thì ổn mà chẳng mấy nổi bật.
Nghề sửa máy móc thì... cô gái này là người đầu tiên anh từng gặp.
Anh thấy bất ngờ, lỡ em gái cũng học như vậy thì sao nhỉ?
Nhưng cũng ngập ngừng... một cô gái liệu có học nổi không?
Không phải anh coi thường, mà vì trong ấn tượng của anh, chưa thấy ai làm được.
Đang suy nghĩ thì bỗng nghe tiếng: “Rắc!”
Kèm theo là tiếng kêu:
“Toang rồi!”
La Lãng ló đầu ra từ máng nạp lúa, mặt mày lo lắng: “Em không khống chế được lực… làm gãy tấm thép ngăn bên trong rồi…”
“Cái gì?”
"Để anh coi.”
“Mảnh thép này mỏng quá, lần đầu mà, không trách em.”
Vương Cương không nhịn được tiến lại gần nhìn vào bên trong, tấm thép ngăn gãy thành hai mảnh, sốt ruột hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Có thể sửa được không?"
La Lãng căng thẳng đến đỏ cả mắt, miệng lắp bắp: “Phải hàn… nhưng tụi em không có đồ hàn…”
Cả nhóm học qua rồi.
Hàn là phần khó, cần máy móc chuyên dụng.
Trường có đồ vấn đề là không cho mang ra ngoài.
Vì hiểu rõ nên La Lãng càng lo, quay sang bạn học, run giọng: “Giờ sao đây…”
Một thiếu niên mười lăm tuổi, hoảng đến mắt hoe đỏ.
Giang Tiểu Nga không vội dỗ, chỉ bảo: “Bình tĩnh, ra ngoài trước đã.”
“Ờ ờ.”
La Lãng nghe lời răm rắp, chui ra từ máng xả.
Vừa ra, Giang Tiểu Nga liền chui vào, ngồi xổm xuống xem chỗ gãy.
Đó là một miếng thép ngăn bên trong máy, tác dụng là tạo khoảng cách giữa linh kiện phía trên và phía dưới.
Đừng nhìn chỉ là một miếng sắt nhỏ, dù trông có vẻ tầm thường thôi, hễ có tồn tại thì nhất định có lý do của nó.
Khi Giang Tiểu Nga đang quan sát bên trong, bên ngoài mấy người bạn cũng đang bàn bạc.
“Xem có tìm được cái gì thay thế không, miếng sắt thì khác với mấy linh kiện đặc biệt, chắc dễ tìm đồ thay hơn.”
“Thật sự không được thì xin thầy xem có thể mượn bộ dụng cụ hàn không.”
“Đừng gấp, nghĩ đi chắc chắn sẽ có cách giải quyết.”
“Có cách rồi!”
Giang Tiểu Nga ló ra khỏi máng nạp lúa, vẫy tay gọi: “La Lãng, em mang thước và bút lại đây!”
La Lãng vội vã đi lấy rồi đưa qua.
Giang Tiểu Nga nhận lấy, dạt sang một bên chừa không gian cho cả nhóm dễ nhìn.
Cô chỉ vào chỗ nối giữa lớp vỏ ngoài: “Chỗ này mình cạy thêm ra một chút, rồi khoan lỗ bắt vít để cố định miếng sắt lại...”
Cách làm của cô rất đơn giản, gọi là mượn lực.
Thời nay, máy móc bằng kim loại chưa hàn tinh xảo như về sau, có thể thấy rõ khe hàn.
Ý tưởng của cô giống như may vá: một đầu nối với đầu kia sẽ chừa ra một đoạn, cô định cạy đoạn thừa đó, rồi dùng bu-lông, đai ốc ép miếng sắt lại.
“A! Tớ hiểu rồi!”
“Đúng ha! Mình bắt hai miếng sắt cố định hai bên, rồi bắc một cây cầu ở giữa chỗ bị gãy! Thế là miếng sắt đứng vững rồi.”
“Đinh ốc đâu? Mau thử luôn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
