Mặc dù nhà họ Thẩm cảm thấy có lỗi với nhà họ Lâm, nhưng bọn họ cũng rất hài lòng với cô con dâu mới này.
Tuy thành tích học tập không phải đứng đầu, nhưng cô cũng thuộc nhóm sinh viên xuất sắc, ngoài giờ học còn đi làm gia sư để kiếm tiền sinh hoạt.
Nhà họ Thẩm đã gửi thư cho con trai ở biên thùy, nói rằng cô con dâu này rất tốt, nhất định phải giữ cho thật chặt.
Nhà họ Lâm sau khi tìm hiểu sơ qua về điều kiện của nhà họ Thẩm, biết bọn họ đều làm việc trong cơ quan nhà nước, công việc ổn định nên cũng đồng ý cho hai đứa trẻ bồi đắp tình cảm trước.
Nếu thật sự không hợp thì cũng chỉ có thể ly hôn, dù sao nhà họ Lâm vẫn rất cưng chiều Lâm Thư Dung, mọi việc đều ưu tiên theo ý muốn của con gái.
Lần này đến đây, chính là vì ly hôn. Lâm Thư Dung ngoài miệng thì đồng ý có thể bồi đắp tình cảm, đó cũng là vì người nhà thật sự lo lắng cô sẽ mang tiếng đã qua một đời chồng, cô chỉ miễn cưỡng đồng ý. Cô là người phụ nữ của thời đại mới, tuyệt đối không chấp nhận hôn nhân sắp đặt.
Mục tiêu lần này của Lâm Thư Dung: Kiên quyết ly hôn. Tuyệt đối không trì hoãn.
Nhưng bây giờ, cô ngồi trên bãi cát vàng, nhìn nơi trước không có thôn, sau không có quán, lòng trĩu nặng suy tư, sau khi thầm mắng chửi Lâm Dung Dung đã chết, cô lại đứng dậy, đi tiếp theo cảm tính.
Ông lão chăn bò kia nói cứ đi thẳng, xuyên qua sa mạc.
Đã đến đây rồi, cũng đã đi rồi, cô cũng quyết đối đầu với sa mạc này, nhất định phải đi qua cho bằng được.
Thế là sau bốn tiếng đồng hồ ở trong sa mạc, Lâm Thư Dung cuối cùng cũng nhìn thấy một dãy nhà cấp bốn sừng sững ở phía xa, trông giống như một trạm gác.
Người lính gác ở đó thấy một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, lại còn che chắn kín mít, tưởng là phần tử khủng bố nào đó nên liền giương súng lên phòng bị.
Lâm Thư Dung đi đến mức đầu óc quay cuồng, sắp không trụ nổi nữa, cô bèn đứng tại chỗ một lúc.
Trông bộ dạng người kia như sắp bắn mình vậy? Có nên đi tiếp không? Mình có sắp bị ăn đạn không?
Lúc này, đột nhiên một chiếc xe chạy tới, dừng lại cách cô không xa, cát vàng bay lên mù mịt, cô lờ mờ nhìn thấy một người bước xuống từ chiếc xe jeep quân dụng.
Người đàn ông mặc quân phục, đi một đôi giày quân dụng rằn ri, ngũ quan tuấn tú cương nghị như được tạc tượng, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo càng tôn lên vóc dáng cao lớn của anh.
Anh rất có khí thế, chỉ đứng thôi đã toát ra một khí chất lạnh lùng nghiêm nghị, khí thế vô cùng áp đảo, cho dù có đẹp trai đến đâu cũng khiến người khác không dám nhìn lâu.
Người đàn ông liếc nhìn người phụ nữ che kín toàn thân kia, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc, sau đó người lính gác đang đứng bên trong đi ra.
"Vị đồng chí này, cô làm gì ở đây vậy? Sao lại đi từ sa mạc tới?" Người lính gác hỏi.
"Đoàn trưởng, đây là người phụ nữ vừa mới xuất hiện, không biết là ai." Người lính gác kia quay đầu, báo cáo với cấp trên của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

