Vừa về đến nơi, cô đã thấy Thẩm Kinh Hàn đang loay hoay nhóm bếp lò ở cửa giúp mình. Cô ngẩn ra một chút, suýt quên mất anh chàng này còn mang đồ đến.
Cô vào trong phơi quần áo trước rồi mới ra nhìn Thẩm Kinh Hàn làm việc. Động tác của anh thuần thục, như đã làm rất nhiều lần. Một số người ở tầng ba đứng ngoài hành lang cũng ngó sang xem.
"Đoàn trưởng Thẩm, cậu cũng biết chăm vợ ra phết nhỉ." Có người trêu chọc.
"Không chăm sao được, nhìn là biết đại tiểu thư nhà tư bản rồi, đời nào biết làm mấy việc này." Có người ghen tị nói mát.
"Nói bậy, người ta lý lịch trong sạch, là nông dân chính gốc đấy, chẳng qua là được nuôi dưỡng tốt thôi. Đâu như con bé nhà chị, chị chẳng coi nó ra hồn người, thằng Đại Ngưu thì ngày nào cũng không thiếu trứng gà, con Nhị Nha thì đến cái vỏ trứng cũng không có, gầy trơ cả xương."
Lúc này, một người khác đi ra quát: "Thôi đi, để cho người ta chê cười cho, suốt ngày ầm ĩ, mấy giờ rồi, ngủ đi thôi!"
Lâm Thư Dung sờ mũi, hơi ngại ngùng. Cô đứng ở cửa, cúi đầu nhìn người đàn ông đang thản nhiên nhóm lò, dường như những lời đàm tiếu kia đều bị anh gạt ra ngoài tai, không mảy may ảnh hưởng đến suy nghĩ của anh.
"Xong rồi, cô nhớ thay than tổ ong nhé." Thẩm Kinh Hàn đứng dậy, nhìn về phía cô gái.
Hai người đứng ở cửa hành lang, khoảng cách không xa. Lâm Thư Dung vừa tắm xong, trên người tỏa ra mùi hương hoa dễ chịu, mặc bộ đồ ngủ, trông cứ như một quả đào mọng nước.
Lâm Thư Dung ngượng ngùng cười: "Cảm ơn anh, cứ làm phiền anh mãi." Cũng may là không phải phiền lâu nữa, cô nghĩ thầm.
Thẩm Kinh Hàn cũng không thấy phiền, chỉ là vài việc vặt vãnh. Anh gật đầu rồi rời đi.
Lâm Thư Dung đóng cửa phòng lại, thở phào một hơi. Ở trong hoàn cảnh xa lạ thế này, cô vẫn chưa quen lắm, chủ yếu là thấy không được tự nhiên.
Nghĩ đoạn, cô vươn vai, khẽ thở dài, hai chân đá một cái, dép lê bay loạn xạ mỗi chiếc một nơi, cô quăng mình lên giường, vùi đầu vào chăn.
Ngày thứ ba ở khu gia thuộc, sáng sớm tinh mơ cô đã bị tiếng loảng xoảng bên ngoài đánh thức.
Tiếng người lớn mắng trẻ con, tiếng chào hỏi nhau khi đi qua, tất cả đều vọng vào, ồn ào hệt như cái chợ vỡ.
Đúng lúc cô định ngủ tiếp thì có tiếng gõ cửa. Lâm Thư Dung ngáp một cái, mắt nhắm mắt mở, xỏ dép trái dép phải đi ra mở cửa.
Khi nhìn thấy Thẩm Kinh Hàn mặc quân phục chỉnh tề cầm bữa sáng đứng đó, cô cố gắng mở đôi mắt nhập nhèm ra, mơ màng nói một chữ: "Sớm."
Sau đó cô quay ngoắt người đi thẳng về phòng, cửa cứ để mở toang hoác như thế, còn cô thì đã bò lên giường tiếp tục giấc mộng gặp Chu Công.
Thẩm Kinh Hàn cầm hộp cơm đứng chết trân ở cửa một lúc, nhớ lại hôm qua lúc tới đây, cô gái này ngủ đến tận trưa.
Xem ra bữa sáng này hơi thừa thãi, nhưng đã mang đến rồi thì cũng đành cầm vào, đặt lên bàn.
Khi anh đi đến cửa phòng cô, liếc mắt nhìn vào liền thấy cái vali mở tung để trên sàn.
Lộ ra đống quần áo chưa gấp, còn có mấy chai lọ lỉnh kỉnh không biết là gì. Hành lý bừa bộn thật, đó là suy nghĩ đầu tiên của anh.
Lại thấy đôi dép lê dưới đất bị cô đá bay, chiếc đông chiếc tây, anh im lặng, rồi mới đi vào nhặt dép lên, xếp gọn gàng cạnh giường.
Cô gái này gan to thật, cứ thế nằm ngủ tơ hơ, trong nhà còn có người đàn ông sống sờ sờ là anh đây mà chẳng lo lắng chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

