Nói đến đoạn sau chính cô cũng không chắc chắn. Điều kiện nhà cô tuy không giàu sụ nhưng cô có một căn phòng riêng. Cô là con gái út, người trong nhà mỗi lần thấy cô đều không nỡ để cô đi nhà xí bẩn.
Họ còn bỏ ra khoản tiền lớn để xây phòng tắm và nhà vệ sinh tự hoại, quét dọn sạch sẽ, đóng cho cô chiếc giường chắc chắn nhất và tủ quần áo riêng.
Cả một đại gia đình hòa thuận, sau núi là một màu xanh biếc, còn có dòng suối nhỏ, non xanh nước biếc không khí rất tốt.
Thật ra kiếp trước kỹ năng sống của cô cũng rất tệ, định cư ở thành phố, giặt quần áo có máy giặt, thỉnh thoảng rửa bát, cha mẹ cũng không cho cô làm việc gì nặng nhọc. Mà thật ra cũng chẳng có việc gì, đâu phải ở nông thôn mà phải ra đồng.
Cô tốt nghiệp đại học và đi làm, đa số đều gọi đồ ăn ngoài hoặc là ra tiệm ăn, xuống bếp cơ bản chỉ biết úp mì tôm.
Mặc dù xuyên không đến đây có hơi nghèo một chút, nhưng cô cũng chưa từng chịu khổ, vẫn luôn rất may mắn. Nếu không phải đời này vì cày cuốc học tập để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, cô thật sự rất muốn nằm ườn ra hưởng thụ.
Đi dọc đường, những người trong khu gia thuộc đang nấu cơm ở hành lang khu tập thể thấy Thẩm Kinh Hàn dẫn theo một cô gái lên lầu, cả đám đều nhoài người ra nhìn, xì xào bàn tán, vẻ mặt đầy tò mò.
Chỗ cô ở là tầng ba. Lúc lên cầu thang còn bắt gặp ánh mắt tò mò của lũ trẻ con, mũi ngửi thấy mùi đủ loại thức ăn hỗn tạp.
Vào thập niên 80, kiểu nhà tập thể hình ống này là phổ biến nhất, bình thường đều là cán bộ công nhân viên chức hoặc người nhà ở, cũng phản ánh tình trạng nhà ở chật chội của thời đại đó.
Thật ra Lâm Tú Dung rất không thích ở nhà tập thể kiểu này, cô thích ở nhà riêng có sân, phòng tắm và nhà vệ sinh riêng biệt.
Mà bên này đại đa số đều là nhà tắm công cộng, lại còn là loại không có vách ngăn, cứ thế trần như nhộng đứng tắm, mọi người nhìn thấy hết của nhau.
Có trời mới biết lúc cô lên đại học ở Bắc Kinh, cảm giác xấu hổ muốn chết khi lần đầu tiên đi tắm tập thể, cô còn chẳng dám bước vào.
Lâm Tú Dung là người miền Nam chính gốc, trước khi xuyên không là vậy, sau khi xuyên không cũng thế.
Cô không chỉ ngày nào cũng phải tắm rửa bất kể xuân hạ thu đông, mà còn không thể chấp nhận việc mình trần truồng tắm rửa trước mặt người khác, cho nên quyết tâm kiếm tiền của cô lúc ấy đã đạt đến đỉnh điểm.
Lúc này, Thẩm Kinh Hàn dùng chìa khóa mở một căn phòng trống, đẩy cửa ra, quay lại nhìn thấy vẻ mặt của người phụ nữ có chút thất thần.
"Phòng này đã được dọn dẹp rồi. Khí hậu bên này khác biệt, ban đêm nhiệt độ sẽ xuống thấp." Thẩm Kinh Hàn nói.
Lúc này, các hộ gia đình ở tầng ba theo bản năng đều im lặng, tạm dừng mọi động tác để nhìn về phía người mới chuyển đến.
Tuy bây giờ trời đã tối, đèn hành lang cũng lờ mờ, nhưng cũng không khó để nhận ra, vợ Đoàn trưởng mới tới này thật xinh đẹp. Khí chất này, vừa nhìn đã biết là thiên kim đại tiểu thư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)