Một cú đá của Hàn Xuân Sơn đã đánh thức Hàn Vũ Nhu, cũng đánh thức quá khứ mà cô ta đã lãng quên.
Trước khi được cô đón đến nhà họ Vinh, cô ta không phải là đại tiểu thư sống trong nhung lụa.
Bố Hàn Xuân Sơn một lòng luồn cúi căn bản không coi trọng con cái, mẹ Tưởng Cầm trọng nam khinh nữ thiên vị anh trai, trong nhà cũng không có người hầu, cô ta việc gì cũng phải làm.
Cô sợ người khác nói bà ta trèo cao bám víu nhà đẻ, nên chỉ vào dịp lễ tết mới cho bọn họ đến chơi.
Mỗi lần đến nhà họ Vinh, cô ta luôn có cảm giác như bước vào tiên cung.
Biệt thự nguy nga tráng lệ, hoa viên bốn mùa khoe sắc, xe hơi bóng loáng sang trọng, người hầu kẻ hạ tấp nập như mây.
Cô mỗi ngày chỉ cần trang điểm xinh đẹp ngồi đó, là có vinh hoa phú quý hưởng không hết.
Còn cả Vinh Gia Bảo nữa!!!
Đồ ăn vặt nhập khẩu ăn không hết, quần áo đẹp mặc không xuể, ai ai cũng chiều chuộng cô, nịnh bợ cô, ngay cả người cô cao cao tại thượng của mình cũng không dám nói nặng với cô một lời.
Nhưng cô có tất cả những thứ này rồi mà vẫn không biết đủ, còn làm bộ làm tịch tỏ vẻ hào phóng, mở tủ quần áo và tủ sách cho cô ta tùy ý lựa chọn.
Cô hào phóng như vậy, sao không đón mình đến nhà họ Vinh, chia một nửa những thứ tốt đẹp cho mình?
Lúc đó cô ta còn nhỏ, không cưỡng lại được sự cám dỗ của những món đồ tốt, liền chọn rất nhiều quần áo đẹp và đồ ăn vặt đồ chơi, nhưng một câu “tầm nhìn quá hạn hẹp” của cô đã xé nát lòng tự trọng của cô ta.
Chỉ vì cô mang họ Vinh, là thiên kim đại tiểu thư sống trong nhung lụa, nên vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, đồ tốt gì cũng có người dâng đến tận mặt.
Còn mình, rõ ràng thông minh hơn cô, ngoan ngoãn hơn cô, lại vì mang họ Hàn, nên chỉ có thể làm nô làm tỳ trong nhà.
Thật không công bằng!!
Từ lúc đó, Vinh Gia Bảo đã trở thành người mà cô ta căm ghét nhất nhất nhất.
Ai ngờ con ngốc này có ngày tháng tốt đẹp không chịu sống, lại đòi ra nước ngoài du học cùng dượng?
Cô đã nói rồi, tiền của nhà họ Vinh nằm không ba đời cũng tiêu không hết, cô lại còn đâm đầu đi chịu cái khổ của việc học hành?
Ngay lúc cô ta vô số lần mắng thầm trong lòng “đồ tiện nhân không biết hưởng phúc”, cô đã đón cô ta đến nhà họ Vinh, còn được ở trong căn phòng của Vinh Gia Bảo, sống những ngày tháng tốt đẹp mà trong mơ cũng không dám nghĩ tới.
Nhưng cú đá tàn nhẫn vừa rồi của Hàn Xuân Sơn, đã khiến cô ta nhớ lại hoàn toàn những ngày tháng mà cô ta cố tình lãng quên.
Không, cô ta nhất định phải cùng cô quay lại nhà họ Vinh, cô ta tuyệt đối không cho phép mình rơi xuống bùn lầy một lần nữa.
“Em gái, tiếp theo có dự định gì, Tùng Lâm và chị dâu em vẫn còn bị nhốt trong đồn đấy.” Sắc mặt Hàn Xuân Sơn hơi khó coi.
“Gấp cái gì.”
Hàn Xuân Dao ghét bỏ kéo kéo bộ quần áo vừa thay, sớm biết có ngày phải ở lại đây, đã lấy vài bộ quần áo tốt hơn cho Tưởng Cầm.
“Không gấp? Hôm nay em bị bắt gian tại giường rồi, còn mong tái hôn với em rể sao?”
“Em đang độc thân, lên giường với đàn ông cũng đâu có phạm pháp! Bắt gian với chả không bắt gian, anh nói chuyện đừng có khó nghe thế!”
Hàn Xuân Dao trợn trắng mắt, bà ta trước mặt anh trai chưa bao giờ che giấu.
“Cho dù không thể lập tức tái hôn với Vinh Hoành Thanh, chỉ cần em nắm chặt hai đứa con trong tay, ông ta là một tên mọt sách còn chạy đi đâu được?”
“Thế còn Tùng Lâm và chị dâu em thì sao? Cứ để bọn họ ngồi tù à?”
“Anh cả, mấy năm nay anh chỉ lo vơ vét tiền bạc, những thứ khác chẳng học được gì sao?” Hàn Xuân Dao khinh bỉ liếc ông ta một cái,
“Loại kiện tụng gia đình này, chỉ cần không có người kiện thì công an cũng không quản, lát nữa em bảo Vinh Gia Bảo rút đơn kiện là xong.”
“Khi nào?” Hàn Xuân Sơn gặng hỏi.
Ông ta không phải quan tâm đến mẹ con Tưởng Cầm, chỉ sợ kéo dài lâu bị người ngoài biết thì mất mặt.
“Cũng phải nhốt hai ngày để người nhà họ Vinh xả giận chứ.”
“Hơn nữa Tùng Lâm làm việc cũng quá kiêu ngạo rồi. Vinh Gia Mộc dù sao cũng là do em đẻ ra, sao có thể xích lại nhốt như chó thế được.”
“Thế này cũng quá không coi người cô này ra gì rồi. Để nó ở trong đó kiểm điểm thêm cũng không có hại gì.”
Nói xong, Hàn Xuân Dao nhìn bóng đèn vàng vọt mà thẫn thờ.
Bình thường cũng không thấy đèn chùm pha lê nhà họ Vinh sáng lắm, bây giờ nhìn lại, mới phát hiện căn nhà rách nát chỉ lắp bóng đèn này lại tối đến mức nhìn người cũng không rõ.
“Anh thấy con bé Vinh Gia Bảo đó, không giống người dễ nói chuyện đâu.” Bắp chân Hàn Xuân Sơn bây giờ vẫn còn đang co rút.
“Từ nhỏ nó đã không phải đứa nghe lời.” Nhắc đến đứa con gái này, Hàn Xuân Dao thực sự chán ghét từ tận đáy lòng.
Nếu không phải nó đột nhiên xông vào, Bạch Hiểu Toàn sao có thể thượng mã phong, bản thân mình sao có thể rơi vào hoàn cảnh khó xử như vậy.
Không chỉ trần truồng bị khiêng vào bệnh viện, còn bị Vinh Lão Tam tống tiền năm trăm tệ phí châm cứu.
Sớm biết chỉ châm hai ba kim mà đòi năm trăm tệ, thà cứ để tự nhiên thư giãn với Bạch Hiểu Toàn trong bệnh viện còn hơn.
“Nó không nghe lời em, nhưng Vinh Tam Gia lại nghe lời nó. Nếu em không nắm thóp được đứa con gái này, những chuyện sau này sẽ khó làm đấy.”
Hàn Xuân Sơn không hề bỏ qua bất kỳ chi tiết nào của buổi chiều, nhìn thì có vẻ Vinh Tam Gia làm chủ, nhưng thực tế chuyện gì cũng hỏi ý kiến của Vinh Gia Bảo.
Ánh mắt Hàn Xuân Dao thay đổi, đôi mắt hạnh cũng xếch lên thành mắt tam giác, bà ta không cho phép bất kỳ ai cản trở bà ta quay lại nhà họ Vinh.
Cho dù bà ta đã bám víu được người kia, cũng chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ Vinh Hoành Thanh.
Nền tảng tích lũy trăm năm của gia tộc hào môn, há lại là thứ mà một tên lưu manh đứng trên đầu ngọn gió có thể so sánh được sao?
Bà ta phải làm lại Vinh phu nhân, phải vĩnh viễn sống trong giới danh lưu quý tộc.
Kẻ nào cản đường bà, bà sẽ đá văng kẻ đó!
Cho dù là con gái bà ta, cũng không ngoại lệ!
“Gia Bảo tuổi cũng không còn nhỏ, chỉ cần tìm một gia đình tốt, kết hôn rồi tự nhiên sẽ không còn nhiều thời gian và tâm trí để ý đến nhà đẻ nữa.”
“Đây đúng là một cách hay, em có ứng cử viên nào chưa?” Hàn Xuân Sơn gật đầu tán thành.
“Ứng cử viên? Thằng Thẩm Ngật Chu kia chẳng phải có sẵn đó sao?”
Hàn Xuân Dao đương nhiên không coi trọng Thẩm Ngật Chu, con trai út của một trưởng phòng nhỏ, lại không thi đỗ đại học, có thể có tiền đồ gì lớn. Nhưng để ghép đôi với Vinh Gia Bảo, lại là một ứng cử viên tốt.
Không có tiền đồ, dễ nắm thóp, trong nhà lại có một bà mẹ chồng tầm nhìn hạn hẹp lại một lòng muốn hành hạ con dâu, bất kể là ai gả vào gia đình như vậy, cũng sẽ không còn thời gian và tâm trí đi làm việc khác.
“Nhưng không phải nó đang theo đuổi Vũ Nhu sao?”
“Theo đuổi Vũ Nhu? Anh cả sao anh ngây thơ thế?” Hàn Xuân Dao phát ra một tiếng cười khẩy từ lỗ mũi.
“Nó theo đuổi là đại tiểu thư nhà họ Vinh! Không phải con ranh nhà chủ nhiệm hậu cần Thổ Sản Công Ty. Bây giờ thân phận của Vũ Nhu bị vạch trần rồi, nó còn cần con bé nữa sao?”
“Chi bằng giới thiệu nó cho Vinh Gia Bảo, nó nhận ân tình của em sau này càng dễ qua lại.”
“Vậy nếu Vũ Nhu không đồng ý thì sao?”
“Nó có gì mà không đồng ý, đợi em về lại nhà họ Vinh, giới thiệu cho nó một thiếu gia nhà giàu, chẳng tốt hơn gấp trăm lần gả cho Thẩm Ngật Chu sao.”
“Được, vậy cứ làm theo lời em nói.”
Hai anh em bàn bạc xong xuôi, ai về phòng nấy.
Lại không biết Hàn Vũ Nhu vẫn luôn trốn sau cánh cửa nghe lén, đang cắn chặt môi, nước mắt rơi như mưa.
“Con ranh nhà chủ nhiệm hậu cần Thổ Sản Công Ty.”(tác giả ghi như vậy nên dịch như v luôn)
“Thân phận bị vạch trần rồi, nó còn cần con bé nữa sao?”
Những lời của cô như dao cứa vào ngực cô ta.
Tất cả những chuyện này đều tại Vinh Gia Bảo!
Cô vừa về, thân phận của mình mất, nhà mất, ngay cả người trong lòng cũng sắp bị cô cướp đi.
Dựa vào cái gì?
Thật không công bằng!
Cô ta nhất định phải cướp Thẩm Ngật Chu lại, để cô cũng phải mở to mắt ra mà nhìn, con ranh nhà chủ nhiệm hậu cần Thổ Sản Công Ty này, không hề kém cạnh đại tiểu thư nhà họ Vinh cành vàng lá ngọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
