Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Vinh Hoành Vũ dừng lại trên người Hàn Xuân Sơn một lát, sau đó nói với Vinh Gia Bảo:
“Hàn Xuân Dao đã được đưa đến rồi, vụ án này Lưu cục trưởng sẽ xử lý công bằng, các cháu theo chú ba về nhà.”
“Vâng ạ.”
Vinh Gia Bảo cất hộp bánh quy, dắt tay em trai ngoan ngoãn đi đến trước mặt Vinh Hoành Vũ.
“Vinh Tam Gia, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, ngài đừng đi vội đợi tôi giải thích đã.” Hàn Xuân Sơn cuống cuồng, rảo bước tiến lên định đưa tay cản người.
Vinh Gia Bảo thấy tay Hàn Xuân Sơn sắp chạm đến trước mặt chú ba, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng kiếp trước chú ba bị ông ta làm nhục, nhất thời tâm trí kích động khó kìm nén, cô vung chân đá mạnh vào bắp chân Hàn Xuân Sơn, đau đến mức ông ta lập tức quỳ sụp xuống.
Vinh Hoành Vũ từng bái sư phụ Hồng Quyền, lúc du học nước ngoài cũng từng tiếp xúc với thuật cận chiến, căn bản không thể để Hàn Xuân Sơn lại gần.
Nhưng chú chưa kịp ra tay đã thấy cháu gái chắn trước mặt mình, không chỉ ra tay nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, mà trong mắt còn lóe lên tia hận thù thoáng qua.
Chuyện này chắc chắn có vấn đề!
Chưa đợi chú lên tiếng, Vinh Gia Bảo đã nâng cao giọng lên tám quãng tám, khí thế hừng hực bắt đầu chất vấn:
“Hiểu lầm? Tôi chặt đứt xiềng chân cứu em trai từ phòng chứa đồ ra, đây là hiểu lầm sao?”
“Con gái ông là Hàn Vũ Nhu trước mặt người khác tự xưng là thiên kim nhà họ Vinh, gọi bố tôi là bố, coi mẹ ruột như bà vú, đây là hiểu lầm sao?”
“Bưu kiện ngoại hối tôi gửi cho em trai bị các người tuồn ra ngoài bán chác nuốt trọn, lại để nó chết đói đến mức suy dinh dưỡng, thiếu máu, bệnh tật đầy người, đây là hiểu lầm sao?”
“Hàn Xuân Dao ban ngày ban mặt làm chuyện đồi bại với đàn ông, dùng thuốc quá liều bị đưa vào bệnh viện cấp cứu, đây là hiểu lầm sao?”
“Hàn Xuân Sơn, ông e là có hiểu lầm gì với hai chữ hiểu lầm này rồi đấy.”
Hàn Xuân Sơn bị những lời nói như súng liên thanh của Vinh Gia Bảo mắng cho ngu người.
Nói đúng hơn là bị lượng thông tin khổng lồ như dời non lấp biển này mắng cho ngu người.
Những chuyện này, người nhà họ Vinh đều biết hết rồi sao?!
Còn cả em gái lớn, bị bắt quả tang tại trận?
Vậy thì làm sao có thể tái hôn với Vinh Hoành Thanh được nữa?
Trở về nhà cũ họ Vinh đã là bốn giờ chiều.
Vinh Gia Bảo nhìn căn biệt thự lớn chưa từng trải qua mưa gió trước mắt, thở hắt ra một hơi dài.
Chuyện này, coi như đã thành công một nửa.
Cô đã nhờ chú ba điều tra tung tích của Hàn Xuân Dao từ trước, biết Bạch Hiểu Toàn gần như ngày nào cũng ở Hán Lâm Hồ Đồng, nên mượn cơ hội quyên góp ngoại hối để dẫn phóng viên đi cùng bắt gian.
Cô không chỉ muốn dập tắt hy vọng tái hôn của Hàn Xuân Dao, mà còn muốn bà ta thân bại danh liệt hoàn toàn, để nhân vật lớn mà kiếp trước bà ta bám víu nhìn rõ bộ mặt thật của bà ta.
Cứu được em trai, tiện tay trừng trị anh em Hàn Tùng Lâm một chút.
Biến số duy nhất là Thẩm Ngật Chu lại vô tình đâm đầu vào.
Hắn không phải là mục tiêu số một của cô, nhưng nếu đã muốn tìm đường chết, dính vào nghi án “tiết lộ bí mật” thì cứ thu chút tiền lãi trước đã.
Không biết lần này, hắn có còn yêu “Nhu Nhu” của hắn chết đi sống lại nữa không.
Nhưng không sao, cô sẽ giúp bọn họ.
Tra nam tiện nữ phải khóa chặt vào nhau, không thể để đi làm hại người khác.
Vinh Gia Mộc là lần đầu tiên đến nhà cũ họ Vinh.
Mấy năm nay Hàn Xuân Dao thấy cậu bé dần lớn lên, sợ cậu thoát khỏi sự kiểm soát của mình nên càng nắm chặt hơn, căn bản không cho cậu ra ngoài. Ngay cả người nhà họ Vinh đến đưa sinh hoạt phí, cũng phải ba năm lần mới được gặp cậu một lần. Thấy cậu gầy gò ốm yếu hơn những đứa trẻ bình thường, Hàn Xuân Dao chỉ nói là bẩm sinh thể trạng yếu, hỏi thêm vài câu thì bà ta liền đưa người đi.
Hai chị em chưa đến tòa nhà chính, thím ba Quách Tư Viện đã dẫn anh họ và em họ ra đón.
Thím ba là bác sĩ của bệnh viện phụ sản, anh họ Vinh Gia Minh bằng tuổi Gia Bảo, đang học năm hai đại học Thanh Hoa. Em họ năm nay mười lăm tuổi, đang học cấp ba tại trường Trung học số 2 Kinh Thị.
Anh họ và Vinh Gia Bảo từ nhỏ đã thân thiết, chủ động giới thiệu với em gái: “Đây là chị họ Gia Bảo nhà bác hai, em gái còn nhớ không?”
Vinh Gia Âm gật đầu liên tục, đôi mắt nhìn Vinh Gia Bảo lấp lánh những vì sao nhỏ. Lúc chị họ ra nước ngoài cô bé đã gần mười tuổi rồi, sao có thể không nhớ chứ.
Chị họ từ nhỏ đã xinh đẹp, bố còn nói mấy năm nay chị ấy ở nước ngoài lấy được mấy bằng tiến sĩ, còn đạt giải thưởng quốc tế gì đó, điều này khiến cô bé trực tiếp trở thành người hâm mộ trung thành của chị họ.
Nhưng tính cách cô bé hơi hướng nội, chỉ chớp chớp đôi mắt to gọi một tiếng “chị họ” rồi không dám nói thêm gì nữa.
Vinh Gia Bảo gọi một tiếng “anh cả”, lại xoa xoa khuôn mặt non nớt nhìn rõ cả lớp lông tơ của em họ, rồi mới bước đến trước mặt thím ba nhẹ nhàng ôm lấy bà, nói một câu:
“Thím ba, cháu về rồi.”
Hành động thân mật này của cô khiến Quách Tư Viện hơi sững sờ.
Ngay sau đó bà nhớ lại những gì chồng kể về hành động của Hàn Xuân Dao, lập tức vòng tay ôm lấy Vinh Gia Bảo, vỗ nhẹ vào lưng cô dịu dàng an ủi.
“Không sao đâu Gia Bảo. Về là tốt rồi, sau này cứ như Gia Minh và Gia Âm, thím ba sẽ chăm sóc các cháu.”
Vinh Gia Bảo rúc vào vai thím ba, hốc mắt cay xè.
Chú ba và thím ba là thanh mai trúc mã, từ thời niên thiếu đã cùng nhau sang châu Âu du học. Chú ba học kinh tế, thím ba học Tây y, một người tinh anh tháo vát, một người dịu dàng đáng yêu, tình cảm vợ chồng vô cùng sâu đậm.
Nhưng sau khi cơn bão ập đến, Hàn Xuân Sơn đã tố cáo chú ba với nhân vật lớn kia, khiến chú ba bị cách chức giam giữ, thím ba cũng bị bắt đi diễu phố kiểm điểm mỗi ngày.
Hàn Tùng Lâm tập hợp một đám lưu manh đến trường đại học chặn đường anh họ, không chỉ giẫm gãy chân anh, còn bắt anh học tiếng chó sủa, chui háng, uống nước tiểu ngựa. Anh họ thề chết không chịu nhục, cố lết đôi chân gãy, bò từ phòng học ra cầu thang rồi nhảy lầu tự vẫn.
Thím ba đau đớn mất đi đứa con trai yêu quý, lại bị cạo đầu đổ phân trước đám đông, tinh thần suy sụp nên đã phát điên. Em họ vốn đã nhút nhát rụt rè cũng bị dọa cho từ đó không bao giờ mở miệng nói chuyện nữa.
Sau này chú ba bị đày lên phương Bắc, em họ ra bờ sông giặt quần áo rơi xuống hố băng, còn thím ba thì treo cổ tự tử trong một đêm mưa tuyết bão bùng.
Chú năm là một trang nam tử hán đầy huyết tính đã lẻn về Kinh Thị báo thù, tuy bắn chết Hàn Xuân Sơn, nhưng lại bị nhân vật lớn mà Hàn Xuân Dao bám víu bắn chết bằng một loạt đạn.
Chú ba một mình ở phương Bắc mười năm, đôi chân bị bỏng lạnh nghiêm trọng, phần đời còn lại phải làm bạn với xe lăn. Khi gặp lại Vinh Gia Bảo, chú đã là một ông lão gầy gò tóc bạc trắng.
Vinh Gia Bảo rúc vào vai thím ba, một lần nữa cảm tạ ông trời đã cho cô trọng sinh, để cô có thể bù đắp và xoay chuyển tất cả những điều này.
Đợi đến khi hơi ẩm trong mắt rút đi, cô mới nửa làm nũng buông thím ba ra, giới thiệu em trai.
Anh em Vinh Gia Minh đã nghe nói về hoàn cảnh của cậu bé, vốn đã vô cùng đồng cảm. Bây giờ tận mắt nhìn thấy cậu em họ gầy như giá đỗ này, tình yêu thương tràn trề quả thực không biết diễn tả thế nào.
Vinh Gia Minh dứt khoát bế bổng cậu bé lên, muốn đưa cậu đi xem căn phòng đã chuẩn bị sẵn.
Vinh Gia Mộc nào đã từng trải qua sự nhiệt tình như vậy, nhưng trong lòng cậu biết anh họ muốn tốt cho mình nên cũng không dám từ chối, chỉ đành cứng đờ người trong vòng tay Vinh Gia Minh, liều mạng dùng ánh mắt cầu cứu chị cả. Mọi người thấy cảnh này, không nhịn được bật cười sảng khoái.
Lúc này, quản gia bước vào báo bữa tối đã chuẩn bị xong, Kiều Ngũ cũng vừa vặn trở về.
Chú gọi một tiếng “anh hai, anh ba” trước, rồi mới nháy mắt với Vinh Gia Bảo, hất cằm ra gian ngoài.
Vinh Gia Bảo thấy chú xách theo chiếc vali da nhỏ, biết chuyện đã xong xuôi, lập tức cười tươi như hoa hướng dương.
“Có chuyện gì ăn cơm xong vào thư phòng bàn.” Vinh Hoành Vũ thấy hai người ngang nhiên định đi bàn mưu tính kế, không khỏi buồn cười lắc đầu.
“Không không, nghe tin tốt của chú năm xong lát nữa cháu có thể ăn thêm hai bát cơm.”
Vinh Gia Bảo thì một khắc cũng không đợi được, trực tiếp dẫn Kiều Ngũ vào phòng khách.
Cửa vừa đóng, Vinh Gia Bảo không kịp chờ đợi hỏi: “Chú năm, căn nhà ở đường Khang Bình điều tra được gì rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)