Tô Du kiên quyết từ chối: “Em trai em gái để tôi mua, mua ít bọn họ không đồng ý, chê tôi làm mất mặt.”
Nhân viên bán hàng lập tức thay đổi ánh mắt, sao mình lại không gặp được anh trai em gái tốt như vậy. Sau đó nhanh chóng tìm kiếm quần áo cho Tô Du, cũng không quan tâm đến màu sắc hay kích cỡ như thế nào, đặt hết lên trên quầy. Sau đó bắt đầu tính phiếu công nghiệp và phiếu vải.
Hai bộ trang phục Lenin tổng cộng hết mười hai thước phiếu vải cộng với hai phiếu công nghiệp, chỉ quy riêng ra tiền mặt đã mất hai mươi tệ.
Trong thời đại mà mức lương bình quân đầu người là ba mươi tệ một tháng này, đây gần như là quần áo cao cấp.
Còn đang định mua thêm váy liền nhưng trong nháy mắt đã bán hết sạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)