Ngày nào cũng bánh ngô với cơm cao lương, bữa khoai tây bữa lại cải trắng, món nào cũng toàn mùi mỡ động vật, chẳng cần phải nói cũng biết khó nuốt đến mức nào.
À, đúng rồi, cuối cùng cô cũng biết tại sao ông nội lại có đĩa thức ăn riêng rồi.
Bởi vì ông nội ăn chay từ năm 19 tuổi. Đã ăn chay 40 năm rồi. Cũng không phải vì tín ngưỡng, mà là không chịu được mùi mỡ heo. Khổ nỗi, thời này nấu ăn toàn dùng mỡ heo. Nên ông thà không ăn dầu mỡ còn hơn.
Cũng vì ông nội không ăn mỡ động vật, nên mỗi lần nấu cơm, để tiết kiệm củi, mẹ Minh Tử đều nấu rau không cho dầu mỡ trước, đợi rau chín thì múc phần của ông nội ra, rồi mới cho chút mỡ động vật vào rau. Vì thế nên món ăn mới toàn mùi mỡ động vật. Mới khó ăn đến vậy.
Ông nội thích ăn cá nhất, nhưng thôn Cao Quan lại nằm ở vùng đồng bằng, cách nhánh sông Tùng Hoa cũng hơn trăm dặm, lấy đâu ra cá mà ăn. Ngoài cái ao lớn ở đầu đông thôn thì cũng có nước đấy, nhưng đó là nước tù, chẳng có cá. Trên ruộng Bắc Đại cũng có vài vũng nước nhỏ, cũng chẳng có cá nốt.
Vì vậy, một năm ông nội chỉ được ăn cá hai lần, một lần vào ngày sinh nhật ông, một lần vào mùng ba Tết. Nhà họ Quan có quy tắc truyền từ đời trước, Tết ăn chay ba ngày, tức là ngày ba mươi, mùng một và mùng hai. Vì thế, mùng ba mới được ăn mặn. Hàng năm mẹ Minh Tử đều chuẩn bị sẵn tiền, bảo bố Minh Tử mua cá về cho ông. Trẻ con trong nhà đều biết đây là món ông nội thích nhất. Mỗi lần làm cá, không bao giờ có ai tranh ăn cá với ông. Dù có hâm lại bao nhiêu bữa cũng phải để dành cho ông nội ăn một mình.
Minh Tử thật sự không nuốt nổi thức ăn ở nhà, nhưng lại chẳng có lựa chọn nào khác, ngay cả cháo cũng không có. Người nhà họ Quan đều là dân lao động chân chính, một năm cũng chẳng được ăn cháo mấy lần. Hơn nữa, thời này một năm bốn mùa đều ăn hai bữa, sau Tết Nguyên Đán là phải ra ruộng làm việc, uống cháo không đủ no. Nhà nào đủ ăn, ai lại có cơm không ăn mà đi húp cháo chứ. Vì thế, toàn là cơm chan nước lã hoặc bánh ngô chấm nước lã. Ăn được vài bữa cháo ngô vỡ cũng đã là cải thiện bữa ăn lắm rồi.
Chuyện xảy ra ngoài ruộng chiều nay của anh Sĩ Văn, Minh Tử không tin là ông nội và mẹ không nghe ngóng được gì.
Thế nhưng, mãi cho đến khi cơm nước xong xuôi, trời đã tối mịt, đến giờ đi ngủ, cũng chẳng có một ai nhắc đến chuyện buổi chiều. Cứ như thể anh Sĩ Văn bị người ta đánh là đáng đời. Chuyện cậu nhóc chửi bới cả buổi chiều, cả thôn ai cũng biết, lại hoàn toàn chẳng liên quan gì đến họ vậy.
Minh Tử vốn tưởng rằng, anh Sĩ Văn mắng cả buổi chiều như vậy chắc cũng hả giận rồi. Ai ngờ, cậu nhóc lại sung sức đến thế. Nghỉ ngơi một đêm, hình như lại có sức rồi. Ngày hôm sau, ban ngày khi người lớn ra ruộng làm việc, cậu nhóc cũng theo ra ruộng, ngồi chễm chệ trên bờ ruộng rồi bắt đầu chửi. Chửi cả ngày, tối về nhà ăn cơm xong, lại đến trước cửa nhà Đại Lực, trèo lên tường rào nhà anh ta mà chửi. Trời tối chửi đã rồi về nhà ngủ, trời sáng ngủ dậy, lại tiếp tục. Nếu trong đội có họp, thì cậu nhóc lại trèo lên tường nhà đội trưởng, bao giờ họp xong thì mới thôi.
Cậu nhóc mới 5 tuổi, ai mà làm gì được cậu chứ.
Đánh ư? Con nhà người ta đấy. Chửi ư? Không lẽ lại đi chửi tay đôi với một đứa trẻ con? Đành phải nghe thôi.
“Chị cả ơi, không thể để Tiểu Văn nó cứ mắng mãi thế này được.” Ăn cơm tối xong, anh Sĩ Văn lại sang nhà Đại Lực chửi bới. Dượng hai đến thẳng nhà. Ngồi trên mép giường sưởi, rít hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Cái giỏ thuốc lào của bố Minh Tử sắp bị ông ấy hút cạn rồi. Khói thuốc mù mịt khắp nhà, mẹ Minh Tử ho không ngớt.
“Con chúng tôi còn nhỏ, đánh không lại người ta, bị người ta đánh, lại còn phải nhịn à?” Mẹ Minh Tử có lý nên không chịu nhường.
“Thằng Đại Lực tính nó hỗn như thế đấy. Em đánh nó rồi. Thôi được rồi. Đều là họ hàng cả, cứ chửi mãi thế này, ảnh hưởng không tốt đâu. Nhường một bước đi, nể mặt em. Em là bố nó, thay nó xin lỗi, được không?” Đội trưởng Cao trước nay nói một là một, hai là hai trong thôn, cuối cùng cũng có lúc phải xuống nước.
Minh Tử cảm thấy tiếng ho của mẹ cũng nhẹ đi, cả người như có thêm sức lực.
“Được. Nếu đã nói vậy rồi. Tôi nể mặt cậu lần này.” Mẹ Minh Tử đồng ý rất dứt khoát, không hề làm khó dễ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)