Chị hai Sĩ Vân là người nhiều mưu mẹo nhất trong đám trẻ, ngoại hình cũng giống mẹ Minh Tử, xinh đẹp vô cùng, nói là hoa khôi vạn người mê cũng không quá lời. Cô ấy lúc nào cũng tươi cười, chưa từng xích mích hay đỏ mặt với ai, nhưng chẳng bao giờ chịu thiệt thòi về mình.
Chị Sĩ Dung tuổi còn nhỏ, tính tình chưa ổn định, trên còn có ba chị gái một anh trai, nên tương đối được chiều chuộng hơn một chút, không chịu nhường ai, lại còn thích nổi bật.
Anh cả Sĩ An cũng giống mẹ, sinh ra sức khỏe đã không tốt, lại là con trai đầu lòng. Từ nhỏ đã được cưng như trứng, còn hơn cả con gái. Người cũng thanh tú, gầy gò yếu ớt, lại còn ít nói, y như tiểu thư khuê các, người trong thôn sau lưng đều gọi cậu ấy là "cô cả".
Anh nhỏ Sĩ Văn, ha ha, nói sao nhỉ. Hai cậu con trai nhà họ Quan thật sự là hai thái cực hoàn toàn đối lập. Con trai lớn trắng trẻo trông như thư sinh, con trai út thì đen như cột nhà cháy, đen thật sự luôn ấy. Con trai lớn yếu ớt, ít nói. Còn con út thì khỏe như trâu, nghịch thì thôi rồi, nghịch như giặc.
Nói thế này cho dễ hiểu, từ lúc biết đi, đũng quần của cậu ấy chưa bao giờ lành lặn. Tại sao ư? Vì suốt ngày trèo tường, leo cây, nghịch ngợm đến mức lên cả nóc nhà. Mấy con heo trong đội sản xuất nhìn thấy cậu ấy là sợ co vòi chạy mất dép. Tối nào chị cả Anh Tử cũng phải vá quần cho cậu ấy, tối vá xong, hôm sau y như rằng lại rách toạc. Chưa bao giờ vá nổi quá một ngày. Ông nội Minh Tử không quen nhìn đứa trẻ nghịch ngợm như vậy, quan trọng là ông cụ xót quần áo. Định dạy dỗ thì mẹ Minh Tử lại không cho. Sĩ Văn nghịch như quỷ, mẹ Minh Tử cũng chẳng thèm để ý.
Minh Tử nhỏ nhất, nghe nói là di truyền cách đời, thừa hưởng hoàn hảo nhan sắc của bà nội. Chị hai Sĩ Vân đã đủ xinh đẹp rồi phải không? Cũng không bằng Minh Tử. Tuy mới 3 tuổi, nhưng nghe nói, cái vẻ lanh lợi cũng giống hệt bà nội.
Minh Tử cũng lấy làm lạ, sao hai đời đàn ông nhà họ Quan này cưới vợ, toàn cưới được người tốt thế nhỉ? Xinh đẹp thì khỏi bàn rồi, lại còn biết quán xuyến gia đình. Bảo nhà họ Quan ai cũng cưới được vợ tốt thì cũng không phải, nhìn bà tám mà xem, cả thôn ai cũng biết, đầu óc bà ấy không được lanh lợi cho lắm, đẻ bao nhiêu đứa con, năm cô con gái thì còn đỡ, ba thằng con trai nhìn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Mấy ông chú ông bác của ông nội Minh Tử, kể cả con dâu của họ nữa, cũng chẳng nghe nói ai sánh được với hai bà vợ của nhà ông nội Minh Tử.
Là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc? Hay là ông trời thương người thật thà?
Chẳng cần biết vì lý do gì, tóm lại là nhà Minh Tử ngày càng khấm khá.
Minh Tử vẫn còn là một đứa bé tí, dù trong thân xác này là linh hồn của một người phụ nữ ba mươi mấy tuổi ở thế kỷ sau, nhưng hoàn cảnh khách quan cũng không cho phép cô làm gì nhiều. Hơn nữa, ở cái thời buổi này, cô cũng chẳng làm được gì sất. Bởi vì cô đã xem lịch ở nhà dì hai rồi, năm nay là năm 1967...
Trẻ con nông thôn thời này không giống như đời sau, được ông bà bố mẹ cưng như trứng, hứng như hoa, ra khỏi nhà là có mấy người kè kè đi theo, sợ va sợ vấp. Trẻ con thời này đúng là được thả rông, ăn sáng xong là chẳng ai để tâm nữa, thích đi đâu chơi thì đi, tối về nhà trước bữa cơm là được.
Sau khi Minh Tử khỏi bệnh, cứ thế lang thang khắp thôn. Ông nội tận dụng mọi thời gian rảnh rỗi để lén lút khai hoang đất. Thôn nhỏ, chỉ có vài hộ gia đình, toàn là họ hàng thân thích. Nhà nước nghiêm cấm khai hoang đất trái phép, nhưng chẳng ai dại gì đi mách lẻo cả. Thời buổi nhà nào cũng thiếu ăn, người dân phải tự tìm cách xoay xở sao.
Bây giờ Minh Tử bây giờ còn quá nhỏ, việc ông nội khai hoang, cô chẳng giúp được gì. Mẹ ở nhà làm việc may vá, cũng chẳng có việc gì cho cô làm. Việc trong đội sản xuất thì cô lại càng không chen chân vào được, chỉ tổ thêm vướng víu. Tất cả trẻ con trạc tuổi cô đều đi chăn dê ngoài ruộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
