Quan Thư Dương đã chết, vì lối sống không lành mạnh cộng thêm gen di truyền, tuổi còn trẻ mới ngoài 30 đã mắc bệnh nan y, sớm rời khỏi nhân thế, mạng sống còn ngắn ngủi hơn bố mẹ.
Sau đó Quan Thư Dương sống lại.
Mở mắt ra, xuất hiện trước mắt cô là một màu vàng nhạt, nhìn kỹ mới phát hiện ra đó là loại chiếu rơm mà cô từng thấy trong phim truyền hình, loại chiếu được sử dụng ở nông thôn nhiều năm trước.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Không hiểu sao, Quan Thư Dương lại nghĩ đến Vương Hi Phượng...
Cô qua đời ở bệnh viện, sao lại bị cuốn chiếu rơm rồi vứt đi như vậy?
Cơ thể không còn chút sức lực nào, cổ họng đau rát như bị dao cứa.
Quan Thư Dương muốn cử động, nhưng chiếu lại cuộn khá chặt, người lại không có sức, không thể động đậy được.
"Chị hai, chị hai, chị xem, hình như Minh Tử đang động đậy đúng không?" Giọng nói của một cô bé vang lên cách đó vài bước chân, khiến Quan Thư Dương không dám động đậy nữa.
"Không có mà? Em nhìn nhầm rồi à?" Một giọng nói không chắc chắn khác vang lên, chắc là người chị hai mà cô bé kia vừa nhắc đến.
"Không, em thấy cái chiếu động đậy mà? Chị hai, chị nói xem, có khi nào Minh Tử chưa chết không?"
"Đến xem thử..." Cô gái này, to gan thật đấy.
Một lúc sau, Quan Thư Dương cảm thấy có thứ gì đó giống như cây gậy hoặc cành cây thô đang chọc mạnh vào eo mình.
Vậy, Minh Tử mà họ nói, là cô?
Cô trở thành Minh Tử?
Minh Tử nào? Minh Tử nhà ai?
Cô không có thời gian để suy nghĩ nhiều, lực của cây gậy không hề nhẹ.
Quan Thư Dương cố gắng lắc lư người hai cái, muốn phát ra tiếng kêu cứu, nhưng cổ họng quá đau, há miệng hồi lâu mà không nói được tiếng nào, đau đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Động đậy thật rồi, động đậy thật rồi. Chị hai. Minh Tử động đậy thật rồi." Giọng nói tràn ngập sự kích động.
Sau đó, chiếu được mở ra, xuất hiện trước mắt là hai cô gái mặc đồ vải thô màu đen, tết tóc đuôi sam, một người 16 - 17 tuổi, xinh xắn, ánh mắt lanh lợi, một người trông chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, mặt tròn trịa, trông rất hiền lành.
Bế lên...
Vậy là không chỉ xuyên không, mà còn xuyên thành một đứa trẻ?
Hai cô gái bế Thư Dương đang đau họng đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, vẫn còn đang ngơ ngác, vắt chân lên cổ mà chạy.
"Chú, thím, hai người mau đến xem, Minh Tử sống lại rồi. Minh Tử vẫn chưa chết."
Thư Dương được đặt lên một chiếc giường đất, căn nhà xây bằng đất, trần nhà rất thấp, khung cửa sổ bằng gỗ, phía dưới là kính, phía trên là một lớp vật liệu gì đó không rõ, độ trong suốt không cao lắm, là giấy à?
Thư Dương vẫn đang quan sát xung quanh thì lại được ôm vào lòng, dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau mặt: "Minh Nhi à, Minh Nhi của mẹ."
Một giọng nói liên tục gọi Minh Nhi.
Thư Dương ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang ôm mình, trông khoảng hơn 30 tuổi, khóe mắt đã có nếp nhăn, nhưng không hề ảnh hưởng đến dung mạo, hàng lông mày thanh tú, làn da khá trắng, tóc được chải gọn gàng, búi ra sau đầu, phía trước dùng một chiếc kẹp tóc trông như được làm bằng dây thép để cố định, không một sợi tóc nào lọt ra ngoài.
Đây chính là mẹ của cơ thể này.
Thư Dương nhớ ra vừa rồi nghe thấy hai cô gái bế cô về gọi bà là thím, vậy hai cô gái đó là chị họ của cô hay sao?
Thư Dương muốn nói gì đó nhưng không phát ra tiếng, mẹ cô dường như đã biết cô không nói được. Vừa dỗ dành vừa nói: "Minh Nhi đừng khóc nhé. Lát nữa thuốc sẽ được sắc xong. Uống thuốc xong sẽ không đau nữa."
Một lúc sau, Thư Dương đoán chừng khoảng một hai tiếng đồng hồ, cô đã ngủ thiếp đi trong lòng mẹ, mơ màng phát hiện hình như có khá nhiều người đến nhà, thì thầm to nhỏ trước mặt cô, nhưng cô không nghe rõ họ nói gì.
Ngủ đến khi cổ họng đau mới tỉnh dậy, đưa tay sờ lên cổ. Ôi trời, vậy mà lại có một cục u to bằng nắm tay, một bên phải của cổ và mặt đều sưng vù lên.
"Minh Nhi, đừng chạm vào cổ. Nào, uống thuốc thôi, Sĩ Vân, con giữ chân, Sĩ Mẫn, con giữ tay. Để thím đổ thuốc." Mẹ vừa dỗ dành Thư Dương, vừa gọi người, mẹ sợ cô không chịu uống thuốc, định ép cô uống đấy à?
Quả nhiên, cô gái xinh đẹp bế cô về lúc nãy đến giữ chân cô, cô gái phát hiện ra cô đến giữ chặt tay cô ở hai bên người. Đầu cũng bị mẹ cô dùng cánh tay kẹp lại để cố định. Còn có một cô bé rất nhỏ, trông chỉ khoảng sáu bảy tuổi đứng bên cạnh xem. Ngay sau đó, một bát thuốc được đưa đến bên miệng.
Ừm, đắng thật, ngay cả người đã được tôi luyện bằng thuốc thường xuyên như cô cũng hơi khó chịu, chứ đừng nói là một đứa trẻ còn đang được bế trên tay. Chẳng trách cho uống thuốc mà bày binh bố trận như vậy, không ép thì đúng là không uống được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

