Triệu Thúy Hoa thấy mẹ chồng tức giận, vội vàng tìm một cái cớ: "Mẹ, con chỉ muốn đến phòng của chị dâu cả xem thử, con gái nhà chị ấy khóc, con nghĩ chị cả có thể cho con bé kia ăn món gì ngon để dỗ dành nó. Thế nên không phải là muốn đi qua xem có thể kiếm chút chỗ tốt hay không sao?"
"Phi! Con còn hi vọng cô ta có thể cho con ăn? Cô ta tham ăn chết đi được! Hận không thể nhét tất cả đồ ăn thức uống vào mồm cô ta thì có.
Có đứa con dâu như vậy, cũng là xui xẻo của mẹ!
Đi thôi, đừng hi vọng vào cô ta, mau vào phòng bếp giúp mẹ rửa rau nấu cơm."
Triệu Quế Phân kéo cô con dâu thứ ba vào phòng bếp.
Trong lòng Triệu Thúy Hoa không thoải mái, nhìn thấy mẹ chồng là nhớ tới lời chị dâu cả vừa nói.
Tuy rằng cô ta và lão tam kết hôn chưa được hai năm, nhưng công việc cũng làm không ít.
Cô ta và lão tam chỉ có một đứa con trai, có thể ăn bao nhiêu đồ trong nhà?
Sau này con trai cô ta còn phải đi học, đó đều là tiền! Mẹ chồng đưa hết tiền cho anh hai và chú năm, nhà bọn họ ăn gì uống gì?
Chuyện này, tuyệt đối không thể để yên như vậy!
Làm xong đồ ăn, Triệu Thúy Hoa càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này phải nói sớm một chút, đứng dậy chạy ra ngoài: "Mẹ, con đi xem bọn họ lúc nào trở về."
"Cô cái đồ xui xẻo, cũng học cách lười biếng!" Triệu Quế Phân nhìn cô con dâu thứ ba chạy còn nhanh hơn thỏ, tức giận nói hai câu. Nhưng mà nhiều lời hơn thì cũng không nói!
Giữa trưa, Triệu Thúy Hoa đi theo cả nhà cùng nhau trở về.
Trên đường đi, cô ta đều là cùng chồng cô ta đi ở phía sau, nhỏ giọng kể lại chuyện này cho lão tam Vương Thanh Chính nghe.
Vương Thanh Chính suy nghĩ, đúng là có vấn đề.
Mặc dù anh hai và thằng năm là anh em ruột, nhưng anh em ruột này cũng không thể bằng vợ và con trai của mình!
Anh ta cũng không thể cái gì cũng cho bọn họ hết được đúng không?
Chuyện xây nhà không nói được, nhưng chuyện sửa nhà tuyệt đối không được! Lúc anh hai ở phòng phía đông cũng chưa từng sửa, sao thằng năm qua đó phải sửa?
Còn có chuyện mua công việc!
Công việc này về sau lại không thể truyền cho con của anh ta, anh ta cũng không muốn bỏ tiền vào trong việc này.
Vợ nói đúng, tiền trong nhà, nhất định phải rõ ràng!
Đến giờ cơm, Bạch Tú Tú vô cùng chủ động đến phòng lớn ăn cơm.
Triệu Quế Phân nhìn con dâu lớn đi tới, trong lòng lúc này mới thoải mái hơn một chút.
Hừ! Có cứng rắn hơn nữa thì có thể làm gì? Còn không phải nghe lời bà ta, ăn cơm ở trong phòng này sao?
Triệu Quế Phân vô cùng hưởng thụ chuyện phân phát đồ ăn cho người trong nhà! Khiến cho bà ta cảm thấy, đây là quyền lợi lớn nhất của cả nhà!
Chỉ cần muôi ở trong tay bà ta, bà ta chính là người làm chủ cái nhà này.
Phân cơm cho mọi người xong, lão đầu tử Vương Thủ Thành động đũa trước, những người khác mới bắt đầu ăn cơm theo.
Lúc Bạch Tú Tú ăn cơm, đều là Vương Thanh Hòa đút cho con.
Vợ lão tam Triệu Thúy Hoa đạp chồng mình một cước, lão tam Vương Thanh Chính liền mở miệng: "Cha mẹ, con có chuyện muốn nói một chút."
"Chuyện gì mà không thể ăn xong rồi nói?" Triệu Quế Phân trợn mắt liếc con trai một cái, bà ta đã hai ngày không được ăn cơm rồi!
Ngày nào cũng bị con dâu cả chọc tức gần chết, trưa nay thật vất vả mới yên tĩnh được, sao còn muốn gây chuyện?
Vương Thanh Chính suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.
Đây không phải là bất công sao?
Hơn nữa, nhà chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Vừa phải mua công việc, vừa phải sửa phòng, còn phải xây phòng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)