"Nếu nhà mình không cứng rắn một chút, bọn họ càng được đà bắt nạt chị hai con! Yên tâm đi, nếu bà Từ thật sự giận cá chém thớt chị hai thì để anh ba, anh tư, anh năm đi đánh Từ Đại Quân!"
"..."
Thường Nguyệt Nga lo lắng trong lòng, sợ rằng tiếng xấu của con gái mình sẽ bị người ta truyền ra ngoài, đành phải nhét cho cô một cái bình rỗng.
"Ở đây không có việc gì của con nữa, thay mẹ đến hợp tác xã mua một chai nước tương..."
Diệp Mãn Chi vui vẻ đồng ý, chào hỏi những người hàng xóm đang đứng xem, xách bình nước tương xuống lầu.
*
Khu nhà của nhà máy 656 được xây dựng vào năm ngoái, toàn bộ là nhà kiểu chung cư của Liên Bang Xô Viết, gạch đỏ ngói xám xếp theo chiều dọc, nối liền hai khu vực sản xuất và sinh hoạt.
Vào lúc chạng vạng, tiếng kèn đổi ca đã vang lên hai lần, bài hát "Kachiusa" trên loa phóng thanh vang vọng không khí mùa xuân.
Khi Diệp Mãn Chi vừa đi đến cổng sân lớn vừa hát, cô phát hiện ra trước bảng thông báo có rất nhiều người vây quanh.
"Dì Lý, bên kia có chuyện gì vậy?"
"Danh sách thanh niên công nhân đi thực tập tại nhà máy ô tô Stalin đã được dán lên rồi! Trên đó có tên Diệp Mãn Đường nhà cháu! Mau về báo tin vui cho ba mẹ cháu đi!"
Diệp Mãn Chi kinh ngạc hỏi: "Anh ba cháu thật sự được chọn sao?"
"Còn có thể giả được sao!"
Niềm vui như thủy triều ập đến, Diệp Mãn Chi vui sướng reo lên.
Cô liếc mắt nhìn thấy anh ba và chị dâu vừa từ bên ngoài về, cô vội chạy đến báo tin vui.
Nhưng cô chưa kịp chúc mừng thì đã nghe chị dâu ba là Hoàng Lê lạnh lùng hỏi: "Diệp Mãn Đường, anh đã hứa với tôi như thế nào? Tại sao trong danh sách chính phủ phái đi Liên Bang Xô Viết lại có tên anh?"
Anh ba cười trừ: "Chọn hay không chọn ai là do nhà máy quyết định, đâu có đến lượt tôi nói!"
"Trâu không uống nước thì lãnh đạo nhà máy có thể ấn đầu xuống được sao?"
Anh ba mặt dày giải thích: "Quan trọng là tôi cũng không có lý do chính đáng nào để từ chối đi học cả! Như vậy thì lãnh đạo sẽ nghĩ về tôi thế nào!"
Diệp Mãn Đường nháy mắt ra hiệu cầu cứu em gái nhưng Diệp Mãn Chi chỉ đáp lại anh ấy bằng một ánh mắt bất lực.
Đôi khi cô thực sự không hiểu nổi suy nghĩ của chị dâu ba.
Không hiểu tại sao chị ta lại từ bỏ công việc giáo viên trung học đàng hoàng để đi làm nhân viên bưu điện dầm mưa dãi nắng.
Càng không hiểu tại sao chị ta lại phản đối chồng mình đi du học Liên Bang Xô Viết.
Với một gia đình công nhân bình thường như họ, có thể bồi dưỡng một kỹ sư du học Liên Bang Xô Viết, cống hiến cho quốc gia, đó là chuyện vinh quang biết bao!
Trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, anh ấy không thể được như mong muốn đi chế tạo ô tô, ngược lại toàn bộ thời gian đều dùng để tu bổ trái đất!
Hoàng Lê không muốn cùng anh ấy trải qua những ngày tháng như vậy.
Kể từ khi chị ta xuyên không trở thành nữ chính trong cuốn sách "Trọng sinh làm nhà văn lớn", lại vì tiếng ồn của máy khâu mà suốt hai tháng không viết được một tác phẩm ra hồn, chị ta đã đặt ra hai mục tiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)