"Tôi chỉ không thích nhìn thấy người khác bị bắt nạt, có thể giúp chị ấy trút giận, cũng coi như giúp người khác." Ngô Tranh Vanh thầm nghĩ, cô đúng là người có lòng hiệp nghĩa.
Cô ấp úng nói: "Trước đây trong giờ học chính trị có giới thiệu..."
Có vẻ như tin lời cô nói, Ngô Tranh Vanh khẽ gật đầu:
"Tốt lắm, lời giải thích đó đơn giản, dễ hiểu, nữ đồng chí kia đồng ý nghe theo lời khuyên của cô, không làm chậm trễ buổi biểu diễn trên sân khấu, chứng tỏ lời khuyên của cô có hiệu quả, công tác làm không kém gì cán bộ quận và phường."
Diệp Mãn Chi nghĩ thầm, trung đoàn trưởng Ngô quả nhiên là người lãnh đạo, có thể nâng tầm chuyện lo chuyện bao đồng lên một tầm cao mới mẻ và thoát tục đến vậy! Nếu không phải vì hoàn cảnh và đối tượng không phù hợp, cô thực sự muốn nắm tay đối phương, thân thiết gọi một tiếng "Bá Nhạc".
Lúc này cô chỉ có thể nói những lời xã giao: "Tôi chỉ là sinh viên mới ra trường, chưa có kinh nghiệm làm việc, vẫn không thể so sánh với các cán bộ được."
Ngô Tranh Vanh dường như đột nhiên có hứng thú, thuận theo lời cô hỏi: "Nghe chủ tịch Diêu nói, sau khi tốt nghiệp trung học, cô không đi làm, là gặp khó khăn gì sao?"
Diệp Mãn Chi không chắc trung đoàn trưởng Ngô có biết cô đã từng đính hôn hay không.
Nhưng chuyện này không có gì phải giấu giếm, cô giải thích vài câu về mối quan hệ rắc rối với gia đình phó xưởng trưởng Chu.
"Đến khi tôi liên hệ lại công việc thì hầu hết các đơn vị đều đã đủ chỉ tiêu tuyển dụng, bây giờ chỉ có thể từ từ tìm đơn vị phù hợp."
Ngô Tranh Vanh gật đầu, ngón tay xoay xoay khuy măng sét không nói gì.
Diệp Mãn Chi không đoán được anh ta đang nghĩ gì, dứt khoát không đoán nữa.
Khi đối phương suy nghĩ miên man, cô bạo dạn quan sát đối tượng xem mắt này.
Cô luôn cảm thấy trung đoàn trưởng Ngô có một loại áp lực khó nắm bắt, cảm giác này làm giảm đáng kể sức hấp dẫn mà ngoại hình xuất sắc của anh ta mang lại.
Trên thực tế, Ngô Tranh Vanh có một khuôn mặt điển trai hợp với thẩm mỹ của mọi người, đôi mắt và lông mày thanh tú, sống mũi thẳng, đường nét khuôn mặt nghiêng đặc biệt sắc nét, hàng mi khép lại dài và dày như nhụy hoa kim tước, chớp chớp khiến người ta ngẩn ngơ.
Ngay cả khi thỉnh thoảng có vẻ mặt lạnh lùng thì đó cũng là vẻ lạnh lùng đẹp trai.
Ngô Tranh Vanh giả vờ không biết cô đang nhìn trộm, đến khi buổi biểu diễn nghỉ giữa chừng, anh ta nghiêng đầu hỏi: "Phường Quang Minh, cô hẳn đã nghe nói rồi chứ?"
"À, đã nghe nói."
Cảm thấy tim đập quá nhanh, Diệp Mãn Chi vội ngồi thẳng lưng, vai hơi ngả về sau dựa vào ghế, tạo khoảng cách an toàn với khuôn mặt nghiêng tinh tế đột nhiên tiến lại gần.
Giọng nói trong trẻo của Ngô Tranh Vanh lại vang lên:
"Dạo trước tiến hành công tư hợp doanh, quận và phường có không ít cán bộ được điều đi làm giám đốc công ty.
Phường Quang Minh quản lý khu vực 656 của chúng ta, gần đây đang chuẩn bị bổ sung nhân sự, cô có muốn đến tổ dân phố làm việc không?"
Tổ dân phố gần nhà, ít người, náo nhiệt, đối với Diệp Mãn Chi mà nói là một nơi rất tốt, cô tìm việc lâu như vậy, vậy mà chưa từng nghe nói tổ dân phố ngay trước cửa nhà lại tuyển người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
