Chắc là xem nhiều phim truyền hình tình cảm sướt mướt quá, Tiểu Táo Nhi trong lòng thầm ảo tưởng người này liệu có phải là nam chính đến để giải cứu mình thoát khỏi không gian không?
Bây giờ, cô có nên lấy một miếng dưa hấu chủ động tạo quan hệ tốt với người ta không?
Đừng trách cô hay suy nghĩ, mười năm nay cô chính là dựa vào việc dệt mộng đẹp mà sống sót. Nếu không, cô đã sớm bị trầm cảm rồi.
Để hóa giải sự bối rối, tránh để người ta coi mình là kẻ lấy oán báo ân, cô ôm quả dưa hấu dưới chân lên hỏi: “Anh đẹp trai, ăn dưa không?”
Lúc Tiểu Táo Nhi đánh giá Hạ Tiêu, Hạ Tiêu cũng đang đánh giá cô.
Nhìn cô gái nhỏ má hồng đào, ngây ngốc nhìn mình trước mắt, anh sắp bị tia sáng trong mắt cô làm cho chói mù mắt rồi.
Cô gái này thật xinh đẹp, đôi mắt to tròn kia thật đẹp! Chỉ là cách ăn mặc này. ừm, hơi khó nói.
Sáng sớm tinh mơ mặc một chiếc áo ngắn hở rốn, quần đùi khoe đùi đứng trước mặt anh. Làn da trắng nõn nà non nớt như vắt ra nước đó nhìn mà anh cũng muốn đưa tay lên véo một cái.
Nếu không phải một tay cô ôm quả dưa hấu to, một tay cầm cây đinh ba sắt lớn, anh còn tưởng là cô em gái ở đoàn văn công sát vách đến để quyến rũ anh.
Nghe thấy cô nhóc dùng giọng điệu lưu manh gọi mình là anh đẹp trai, hỏi mình có ăn dưa không, anh cảm thấy mình bị cô trêu ghẹo rồi.
Đỏ tai giơ túi thuốc lọc nước lên: “Giải quyết vấn đề nguồn nước trước đã.”
Sau đó, hai người cùng nhau đến hồ chứa nước tưới tiêu. Hạ Tiêu cẩn thận rắc thuốc lọc nước xuống hồ.
Tiểu Táo Nhi nhìn thấy nước trong hồ bắt đầu có sự thay đổi, màu xanh đen dần dần phai đi, chất nước từ từ trở nên trong vắt. Cô trợn tròn mắt, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Thành công rồi! Thuốc lọc nước này của anh hiệu quả tốt thật đấy!”
“Đường ống dẫn nước uống vào ở đâu? Tôi xử lý luôn cho cô.”
Tiểu Táo Nhi lập tức dẫn Hạ Tiêu đến van nước vào trong nhà bếp.
Không lâu sau, robot quản gia cũng phát ra âm thanh nhắc nhở từ xa: “Cô chủ, chất lượng nước đã khôi phục bình thường.”
Tiểu Táo Nhi vừa mừng vừa kinh ngạc, cô lớn tiếng reo hò: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Cảm ơn anh!”
Hạ Tiêu thấy cô nhóc hoạt bát như vậy, khóe miệng bất giác cong lên, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thấy vòi nước uống chảy ra nước sạch, anh tiện tay rửa tay bằng nước đó, phát hiện nước rửa tay cô nhóc đưa cho mình thật thơm. Rất giống với mùi trên người cô nhóc.
Tiểu Táo Nhi vốn luôn giữ của thấy đối phương đã giúp mình một việc lớn như vậy, lần đầu tiên muốn hào phóng một phen.
“Cảm ơn anh đã giúp tôi một việc lớn, tôi mời anh ăn dưa nhé!”
Nói xong cô đặt cây đinh ba xuống, dùng một đấm đập vỡ quả dưa hấu. Nước dưa hấu thơm ngọt dính ướt đôi bàn tay trắng nõn của cô.
Không phát hiện ra người đàn ông đối diện bị cú đấm này của cô làm cho sợ đến mức suýt nữa thì héo rũ.
Hạ Tiêu nhìn con dao phay trên thớt, lại nhìn cô nhóc đứng cạnh bếp lò.
Sờ sờ mũi: Cô nhóc thoạt nhìn yếu đuối này, dường như. hơi bạo lực. khụ khụ, hơi không câu nệ tiểu tiết nha!
Chỉ thấy cô dùng tay không bẻ một cái, quả dưa hấu to tròn vo lập tức bị bẻ thành hai nửa, nhìn hai miếng dưa hấu một to một nhỏ. Tiểu Táo Nhi do dự chừng mười giây, lúc này mới tuân theo nội tâm, đưa nửa nhỏ hơn cho người đàn ông trước mặt.
Hạ Tiêu lập tức nhìn thấu sự do dự trong lòng Tiểu Táo Nhi. Anh khẽ cười nhận lấy miếng dưa hấu chỉ bằng một nửa miếng trong tay cô mà cô đưa tới.
Cùng cô nhóc đến ngồi xuống chiếc ghế tre trước cửa bếp, liền ôm dưa hấu gặm.
Một ngụm nước dưa hấu ngọt lịm vào bụng, Hạ Tiêu phát ra tiếng cảm thán: “Dưa hấu này ngọt thật!”
Tiểu Táo Nhi thầm nghĩ: Chứ sao nữa, đây là giống dưa ưu việt nhất do Viện Khoa học Trung Quốc thế kỷ 24 nghiên cứu và phát triển đấy.
Hạ Tiêu nửa đêm ra ngoài làm nhiệm vụ. Trong rừng cùng kẻ địch rượt đuổi nhau đến tận trời sáng. Lúc này vẫn chưa được ăn gì, bụng đã sớm đánh trống kêu oan rồi. Ngụm dưa hấu ngọt ngào này vào bụng. Giống như sự mệt mỏi và cơn đói của cả một đêm đều tan biến hết.
Hạ Tiêu vừa gặm dưa hấu, vừa không để lại dấu vết quét mắt nhìn môi trường xung quanh.
Đợi khi anh nhìn thấy cánh đồng hoa màu bạt ngàn không thấy điểm dừng trước cửa, tim đập thình thịch dồn dập.
Diện tích nông trại của cô nhóc lớn hơn xưởng dược phẩm của anh gấp mấy chục lần. Cánh đồng hoa màu này còn nhiều hơn cả ruộng hoa màu của mấy ngôi làng gần đó cộng lại.
Anh làm như vô tình hỏi: “Hoa màu ở đây đều là của cô sao?”
Tiểu Táo Nhi cầm thìa thành thạo xoay một vòng, một viên dưa hấu tròn vo đã thành hình, nuốt miếng dưa hấu trong miệng xuống rồi gật đầu.
“Ừm!”
Hạ Tiêu cảm thấy sự chú ý của cô nhóc này hoàn toàn đặt vào quả dưa hấu to hơn cả đầu cô. Liền thăm dò hỏi: “Ruộng hoa màu nhà cô nhiều thật đấy!”
“Cũng bình thường!”
“Trên ruộng trồng toàn là lương thực sao?”
“Ngũ cốc hoa màu và rau củ đều có.”
Nhắc đến lương thực, lòng cảnh giác của Tiểu Táo Nhi liền trỗi dậy. Không thể để người ta biết cô có một nhà kho lớn chứa lương thực. Đối với những lời tiếp theo của Hạ Tiêu, cô bắt đầu đề phòng.
Tiểu Táo Nhi sống ở mạt thế tâm tư vẫn còn đơn thuần, đối đầu với Hạ Tiêu có tám trăm cái tâm nhãn, quả thực không chịu nổi một kích. Đối với những chủ đề vòng vo của Hạ Tiêu cô thiếu sự đề phòng.
Trò chuyện với Hạ Tiêu vài câu, bản thân chưa hỏi rõ người ta làm thế nào trở thành hàng xóm của mình, thậm chí ngay cả người ta họ gì tên gì cũng không biết.
Lại đem chuyện mình có bao nhiêu ruộng hoa màu, nuôi bao nhiêu con lợn đen, bao nhiêu con lợn trắng. Bao nhiêu con gà trống bao nhiêu con gà mái, mỗi năm còn ấp nở bao nhiêu con gà con, đều nhất nhất tiết lộ cho đối phương.
Thậm chí ngay cả nguồn gốc tên của mình, cũng bị người đàn ông này moi ra được.
Đợi đến khi Tiểu Táo Nhi phản ứng lại có chút tức giận rồi! Tay dùng sức cắm cây đinh ba sắt năm răng xuống đất sâu một thước.
Thầm nghĩ: Tang thi đơn thuần hơn con người nhiều. Ít nhất chúng sẽ không chơi tâm nhãn với mình.
Hạ Tiêu thấy cô nhóc xù lông, lập tức vuốt lông cho cô. “Tôi lại không đến ăn trộm đồ nhà cô. Dân thường chúng ta trò chuyện chẳng phải đều nói chuyện trong nhà có bao nhiêu ruộng, nuôi bao nhiêu gia súc sao! Những hoa màu trên ruộng nhà cô nhà tôi cũng có trồng, chỉ là không có dưa hấu. Sau này tôi muốn ăn dưa hấu đến tìm cô đổi, được không?”
Hạ Tiêu thầm nghĩ: Ừm! Bộ đội vốn dĩ chính là nhà của các tướng sĩ. Tương đương với việc, hoa màu bộ đội trồng cũng coi như là nhà tôi trồng. Lời này không có lỗi gì, không tính là lừa gạt cô nhóc.
Anh thậm chí ngay cả lời nói cho lần gặp mặt tiếp theo cũng đã trải đường sẵn rồi. Ngặt nỗi Tiểu Táo Nhi tâm tư đơn thuần căn bản không nghe ra.
“Tiểu Táo Nhi, cô có rảnh cũng có thể sang nhà tôi chơi mà!”
Biểu cảm chân thành của Hạ Tiêu, lại làm cho trái tim cứng rắn của Tiểu Táo Nhi mềm nhũn ra.
“Đã nói trước là không được đến nhà tôi ăn trộm đồ, nếu không sẽ cho anh biết tay.” Tiểu Táo Nhi nói xong, còn làm một động tác một đấm đập vỡ đầu chó của anh.
“Nhất định, không tin thì tôi ngoéo tay với cô!”
“Ngoéo tay là cái quỷ gì? Coi tôi là trẻ con mà dỗ dành chắc!”
“Ngoéo tay rồi, nếu nuốt lời sẽ bị thiên lôi đánh.”
Nhắc đến thiên lôi Tiểu Táo Nhi theo bản năng rụt cổ lại. “Thôi bỏ đi, ngoéo tay thì không cần đâu.”
Tiểu Táo Nhi không dám nhắc đến sấm sét nữa, ngay cả nghĩ đến cũng sẽ theo bản năng rụt cổ lại.
Thầm nghĩ: Lão thiên lôi đó không ưa mình, không muốn thấy mình sống tốt, mình mới không thèm lấy thiên lôi ra thề, đến lúc đó không chừng lại đánh ai cơ chứ!
Mười năm nay, số lần cô bị thiên lôi đánh căn bản đếm không xuể. Sáng nay còn bị đánh một lần đấy! Đến bây giờ cô vẫn có thể nhớ rõ mồn một cái cảm giác khiến tóc tai dựng đứng đó.
Ăn xong dưa hấu và đồ ăn vặt, Tiểu Táo Nhi bắt đầu đuổi người. Mặc dù cô làm như vậy sẽ khiến người ta có cảm giác bị lợi dụng xong rồi đá, nhưng hai người họ quả thực không thân thiết. Khiến cô không thể không đề phòng.
Mắt của người này cứ luôn nhìn về phía ruộng hoa màu của cô. Còn nói động vật nhà cô thật thông minh, biết tự tưới nước cày cấy.
Cô biết thời đại mà cô đang sống hiện nay khoa học kỹ thuật vẫn chưa phát triển như trong không gian, không muốn bị người này nhìn ra manh mối đành phải đuổi người.
Những động vật cơ khí này đều là đồ mô phỏng, cho dù ném vào bầy động vật, không nhìn kỹ cũng chưa chắc đã khiến người ta nhìn ra manh mối.
Nhưng ánh mắt của người này quá sắc bén, hơn nữa trên người anh ta mặc là quân phục. Quân nhân đều rất nhạy bén, Tiểu Táo Nhi không dám lấy không gian ra đánh cược.
Hạ Tiêu từ lỗ hổng trên tường quay về theo đường cũ, Tiểu Táo Nhi nhìn đống gạch vụn miệng vẫn còn lầm bầm lầu bầu.
Hạ Tiêu mặc dù không nghe thấy cô nhóc đang nói gì, cũng đoán được cô chắc chắn chửi rất bẩn!
Anh khẽ cười lên tiếng: “Tôi ở đây không có gạch, bức tường này e là không thể khôi phục được rồi, hay là tôi lắp một cánh cửa ở đây nhé! Sau này cũng tiện cho chúng ta qua lại thăm hỏi nhau.”
Tiểu Táo Nhi dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Hạ Tiêu.
Hạ Tiêu bất đắc dĩ cười nói: “Yên tâm, cô có thể lắp một ổ khóa ở phía bên kia cửa, bên cô không mở, tôi cũng hết cách qua đó chẳng phải sao?”
Cuối cùng, Hạ Tiêu tháo một cánh cửa từ phòng chứa đồ lặt vặt của xưởng dược phẩm xuống, lắp vào chỗ bức tường bị anh nổ tung. Còn chu đáo giúp bên cô nhóc cũng lắp một cặp chốt khóa và một ổ khóa sắt.
Sao anh lại có cảm giác tự làm tự chịu thế này? Hảo tâm giúp người ta lọc nguồn nước, cuối cùng lại bị cô nhóc phòng bị như phòng trộm.
Tiểu Táo Nhi do dự một chút rồi lên tiếng: “Sau này tôi muốn tìm người trò chuyện, có thể đến tìm anh không?”
“Có thể, khi nào cô muốn qua chơi cứ gọi tôi ở cửa, tôi sẽ nghe thấy. Nếu tôi không đáp lại cô thì tức là không có trong không gian.”
Tiểu Táo Nhi vừa nghe lời này, lập tức nắm bắt được trọng điểm, cao giọng hỏi: “Anh có thể ra khỏi không gian?”
Hạ Tiêu gật đầu. “Đúng, tôi có thể ra ngoài, cũng không biết cô có thể từ bên tôi ra ngoài không. Cô có muốn qua đây thử xem không?”
Tiểu Táo Nhi nghe thấy lời mời này, không chút do dự bước qua bậu cửa bằng gỗ mà Hạ Tiêu làm. Tâm lý đề phòng vừa nãy lúc này hoàn toàn không thấy đâu.
“Chữ Tiêu trong kẻ tiểu nhân hèn hạ sao?”
Hạ Tiêu:.
Nói cô nhóc này không có văn hóa đi! Cô biết tám thứ tiếng, nhạc cụ Trung Tây thổi kéo đàn hát đều không thành vấn đề. Nói cô có văn hóa đi! Lời nói ra lại chẳng giống tiếng người.
Hạ Tiêu mặt đầy hắc tuyến giải thích: “Chữ Tiêu trong dũng mãnh thiện chiến.”
“Hạ Tiêu, trước đây anh ra vào không gian như thế nào?”
“Dùng ý niệm khống chế ra vào. Cô cũng có thể thử xem.”
Tiểu Táo Nhi dùng ý niệm thử mấy lần vẫn ở nguyên tại chỗ, cô nhíu mày nhìn Hạ Tiêu, Hạ Tiêu không nỡ nhìn cô nhóc xinh đẹp không vui.
“Hay là, tôi thử xem có thể đưa cô ra ngoài không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

