“Rầm.”
Một tiếng “xoảng” thật lớn vang lên, đám đông đang náo nhiệt đồng loạt nhìn về phía cửa. Họ nhìn thấy một cảnh tượng khó quên trong đời: Một cô bé gầy gò ăn mặc rách rưới đứng trong ánh sáng giống như một vị Kim Cang trợn mắt phẫn nộ, bên cạnh là một cậu bé cũng ăn mặc rách rưới hai mắt sáng rực.
Nghê Chùy Chùy thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình liền bình thản đặt chân xuống.
Nhìn người đàn ông đeo hoa đỏ trước ngực trông có vẻ đạo mạo, cô gật đầu, tên này chính là cha cặn bã rồi.
Quay đầu đánh giá xung quanh, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Chữ song hỷ dán không đẹp, đỏ chót thế này thật chướng mắt, cần thêm chút màu sắc khác để trung hòa lại.
Em trai, bóc mấy chữ hỷ đỏ đó xuống.”
“Được ạ.”
“Chị, bóc xong rồi.”
“Tung hoa.”
“Thay đồ.”
“Được ạ.”
Hai người lấy áo tang từ trong tay nải ra mặc vào, bắt đầu rải tiền giấy.
Mọi người bị hành động của họ làm cho ngơ ngác. Hai đứa trẻ này là ai vậy, ngày vui của người ta mà lại mặc áo tang lại còn rải tiền giấy, có thích hợp không?
Nghê Kiến Quốc và Ngô Hồng Lương tức đến nổ đom đóm mắt.
Nghê Kiến Quốc càng chỉ thẳng vào Quế đoàn trưởng mà bắt bẻ: “Quế đoàn trưởng, cho dù bình thường chúng ta có chút xích mích nhỏ, nhưng ông dẫn người đến đập phá hôn lễ có phải hơi quá đáng rồi không?”
Quế đoàn trưởng nhún vai, dang tay vô tội nói: “Nghê đoàn trưởng ông hiểu lầm tôi rồi, họ không phải người của tôi, tôi nhiều nhất cũng chỉ tốt bụng dẫn họ vào thôi.”
Nghê Chùy Chùy thấy tên cặn bã này lại không nhận ra mình liền tức giận nói: “Đúng, chúng tôi không phải người của ông ấy, chúng tôi là con gái ruột, con trai ruột của ông.”
“Nói bậy, tôi...”
“Tôi cái gì? Nói tiếp đi?”
Nghê Kiến Quốc cúi đầu nhìn Nghê Chùy Chùy, không chắc chắn hỏi: “Mày là Đại Nha?”
“Bà đây tên Nghê Chùy Chùy, Nghê trong từ ông chết đi, Chùy trong từ chùy chết ông, không phải Đại Nha gì hết.”
Mọi người nghe màn giới thiệu này khóe miệng giật giật, đúng là đứa con gái đại hiếu.
Thằng em Nghê Bảo Bảo nghe cô giới thiệu cũng ưỡn ngực lớn tiếng nói: “Cha, con tên là Nghê Bảo Bảo, Nghê trong từ ông chết đi, Bảo trong từ quả báo của ông chính là bảo bối của con.”
“Suỵt.”
“Con gái con trai của Nghê đoàn trưởng hiếu thảo thật đấy.”
Nghê Kiến Quốc tức đến đỏ mặt tía tai, thở hổn hển, chỉ vào họ nói: “Mày... mẹ mày dạy bọn mày như vậy sao, thật sự quá vô giáo dục.
Tao phải hỏi kỹ cô ta xem cô ta dạy con cái kiểu gì.”
Biểu cảm của Nghê Chùy Chùy lạnh lùng nói: “Ông muốn tìm mẹ tôi sao, mẹ tôi chết rồi, hay là bây giờ ông cứa cổ xuống dưới đó hỏi bà ấy xem bà ấy dạy chúng tôi thế nào?”
“Mẹ mày mất rồi?”
Nghê Kiến Quốc sững sờ như thể không ngờ tới.
Biểu cảm của Nghê Chùy Chùy đầy trào phúng nói: “Mất rồi, bị một bức thư của ông hại chết, còn nữa chúng tôi có mẹ sinh không có cha dạy, vô giáo dục không phải là chuyện đương nhiên sao?”
“Mày... tao không muốn thế.”
“Ông không muốn?
Ông không muốn nhưng ông đã làm như vậy, cái đồ cặn bã vong ân bội nghĩa nhà ông, xương cốt mẹ tôi còn chưa lạnh mà ông đã cưới vợ mới rồi, cũng không sợ mẹ tôi bò lên bóp chết các người.”
“Tao không ngờ tới, cuộc hôn nhân của tao và mẹ mày là do sắp đặt là không hợp pháp, là phải bị bãi bỏ, tao chỉ là sửa chữa sai lầm thôi.”
“Tôi nhổ vào.
Hôn nhân là do sắp đặt, chẳng lẽ ngủ với phụ nữ cũng là người khác ép ông.
Tôi thì ông có thể ngụy biện, dù sao tôi cũng sinh ra lúc ông đi tòng quân, ông có thể nói mình chưa được tiếp nhận giáo dục tư tưởng đúng đắn, vậy còn nó thì sao?
Ông đến miền Nam thì giáo dục mới đúng đắn sao?”
“Tao...”
“Được rồi được rồi, ngày vui có chuyện gì thì gác lại đã, tổ chức hôn lễ trước đi.”
Có người đứng ra hòa giải.
“Hôn lễ?”
“Đúng vậy, hôm nay cha cháu và đồng chí Ngô tổ chức hôn lễ, các cháu đến cũng thật đúng lúc, có thể tham gia hôn lễ của cha mẹ cháu rồi, ha ha.”
“Rầm.”
“Hôn lễ cái rắm.”
“Làm càn.”
Nghê Kiến Quốc thấy vậy tức giận giơ tay định đánh người.
Nghê Chùy Chùy tóm chặt lấy cánh tay ông ta, lạnh lùng nói: “Tôi do mẹ tôi sinh ra cũng do mẹ tôi nuôi lớn, ông không thừa nhận mẹ tôi, ông không có tư cách đánh tôi.”
“Rầm.”
Nói xong, một cú vật qua vai lưu loát ném Nghê Kiến Quốc ngã chổng vó.
“Kiến Quốc.”
“Kiến Quốc, ông không sao chứ.”
“Khụ khụ, tôi không sao.”
Nghê Kiến Quốc được đỡ dậy, ánh mắt đầy tức giận nhìn Nghê Chùy Chùy: “Đại Nha mày quá vô pháp vô thiên rồi, mày dám ném tao. Tao biết trong lòng mày có oán hận, nhưng tao và mẹ mày không có tình cảm. Hồi đó là do ông bà nội mày ép tao, nói nếu tao không cưới mẹ mày thì không cho tao đi tòng quân, tao hết cách mới phải đồng ý.
Đây là hôn nhân sắp đặt, bây giờ người ta đề xướng tự do yêu đương.”
“Đúng vậy, đồng chí nhỏ bớt giận đi, có chuyện gì đợi hôn lễ kết thúc rồi nói tiếp được không?”
Nghê Chùy Chùy nhìn người năm lần bảy lượt khuyên can mình, hỏi: “Ông có cha mẹ không?”
“Nói gì vậy, ai mà chẳng có cha mẹ, không có cha mẹ chẳng lẽ nứt từ trong khe đá chui ra à.”
“Vậy ông có chị em gái không?”
“Đương nhiên là có.”
“Vậy mẹ ông đã kết hôn chưa?”
“Cháu đứa trẻ này toàn hỏi những câu vô dụng, tôi lớn thế này rồi cha mẹ tôi đương nhiên là đã kết hôn rồi.”
“Vậy chị em gái ông đã kết hôn chưa?”
“Cũng kết hôn rồi.”
“Vậy họ đều kết hôn sau giải phóng sao?”
“Sao có thể chứ.”
“Đã vậy thì cuộc hôn nhân của cha mẹ ông, của chị em gái ông có phải là hôn nhân sắp đặt không, có phải cũng nên bắt họ ly hôn cưới lại người khác cho cha ông, cho anh rể em rể ông không?”
Nghê Chùy Chùy dồn ép.
Người bắt đầu khuyên can sắc mặt không tốt nói: “Cháu đứa trẻ này ăn nói kiểu gì vậy, sao có thể khuyên người ta ly hôn chứ.”
Nghê Chùy Chùy cười lạnh một tiếng: “Tức giận rồi sao?
Dao đâm vào người mình ông mới biết tức giận. Nếu cuộc hôn nhân của cha mẹ ông, của chị em gái ông có thể không bị hủy bỏ, vậy dựa vào đâu mà cuộc hôn nhân của mẹ tôi lại không được công nhận, là không tính?
Chỉ vì bà ấy là một người phụ nữ nông thôn, chỉ vì chồng bà ấy làm quan sao?”
“Đó cũng không phải do chúng tôi nói không tính, là do cha cháu nói không tính.”
“Hừ, ông ta nói không tính thì các người cảm thấy đúng, ông ta nói không tính thì các người xun xoe khuyên tôi dĩ hòa vi quý?
Vậy mẹ tôi có lỗi gì?
Bà ấy không muốn làm theo cái gọi là hợp pháp hợp quy của các người sao?
Là bà ấy không muốn sao?
Lúc bà ấy kết hôn không có những thứ này, cũng không ai bảo bà ấy phải đi đăng ký kết hôn. Nếu các người quy định rồi, bà ấy sẽ không làm theo quy củ sao?
Bà ấy muốn, nhưng lúc đó các người đều không phải là người làm chủ, dựa vào đâu mà đợi các người làm chủ rồi lại phủ nhận cuộc hôn nhân của bà ấy?”
“Đồng chí nhỏ, cháu bình tĩnh lại đi, không ai phủ nhận mẹ cháu cả.”
Có lãnh đạo thấy cô ăn nói sắc bén như vậy, chuyện này mà truyền ra ngoài thì bất lợi cho công tác của họ, liền lên tiếng bày tỏ thái độ.
“Không ai sao?
Vậy đây là cái gì?
Tôi hỏi ông đây là cái gì?
Đây là bức thư ly hôn Nghê Kiến Quốc viết cho mẹ tôi, chính là bức thư này đã khiến bà ấy vốn dĩ sức khỏe không tốt mất đi hy vọng, không thở nổi một hơi mà qua đời.
Các người còn ở đây giăng đèn kết hoa tham gia hôn lễ.
Tôi cho các người tham gia hôn lễ này.
Tôi đập nát hết cho các người xem.”
“Rầm.”
“Rầm.”
“Rầm.”
“A.”
“Cản người lại.”
Lãnh đạo bộ đội nhìn hiện trường hỗn loạn, nghiêm giọng ra lệnh.
“Không cần cản, tôi đập xong rồi.”
Nghê Chùy Chùy dừng tay.
Lãnh đạo bộ đội sắc mặt rất khó coi nhìn cô: “Cháu đang phá hoại tài sản tập thể đấy.”
“Ồ, bắt cha tôi đền.”
Lãnh đạo: “...”
“Cháu...”
“Sao? Bồi thường còn chưa đủ? Là muốn ngồi tù hay muốn xử bắn? Tôi vẫn còn là một đứa trẻ, mọi thứ cha tôi gánh chịu, nếu không đủ để xử bắn tôi có thể đập thêm chút nữa.”
Nghê Chùy Chùy nói rất lạnh lùng.
Lãnh đạo bộ đội xoa xoa mi tâm, vẻ mặt không tán thành nhìn về phía Nghê Kiến Quốc.
Nghê Kiến Quốc sớm đã tức đến mức lật trắng mắt, “Mày... cái đồ nghịch nữ.”
“Ông là nghịch tử thì tôi đương nhiên phải là nghịch nữ rồi, nếu không sao có thể làm con gái ông được. Lãnh đạo, mẹ tôi bảo tôi hỏi các người một câu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)