“Bối cảnh giả tưởng, bối cảnh giả tưởng, bối cảnh giả tưởng, chuyện quan trọng phải nói ba lần.”
“Nơi điểm danh dành cho các soái ca mỹ nữ.”
“Viết truyện không dễ, xin hãy giơ cao đánh khẽ, có thể không cho đánh giá năm sao, nhưng xin ngàn vạn lần đừng cho đánh giá thấp sao, xin cảm ơn.”
Mùa hè năm 1955, Quân khu miền Nam.
“Cuối cùng cũng đến.”
Nghê Chùy Chùy nhìn cánh cổng quân khu trước mặt, trên khuôn mặt vô cảm nở một nụ cười, trong lòng chua xót muốn ngay lập tức ngửa mặt lên trời khóc rống như một thiếu nữ.
Hu hu, cô quá khổ rồi.
Cô tên là Nghê Chùy Chùy đến từ thế kỷ 21, từ nhỏ đã có thể nghe được nhiều âm thanh hơn người bình thường. Hồi trẻ thiếu kinh nghiệm xã hội cô đã đem chuyện này kể cho ba mẹ nghe.
Đổi lại không phải là lời khen ngợi mà là sự hoảng sợ.
Họ đưa cô đến bệnh viện, qua sự giám định của các chuyên gia, cuối cùng kết luận cô là một bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng nặng, gọi tắt là bệnh tâm thần.
Bác sĩ kịch liệt đề nghị đưa cô vào bệnh viện tâm thần để tiếp nhận sự điều chỉnh chính quy và chuyên nghiệp.
Thế là cô, một đứa chỉ biết ăn uống, đã bị ba mẹ tống vào bệnh viện tâm thần. Lúc đầu cô còn khóc lóc ầm ĩ, nhưng sau khi được giáo huấn bằng cả văn lẫn võ, cuối cùng cô cũng trở nên ngoan ngoãn.
Năm đầu tiên vào đó, ba mẹ thỉnh thoảng còn đến thăm cô. Một năm sau, họ sinh được một cậu con trai kháu khỉnh thì ít đến hẳn.
Cũng may là tiền viện phí các thứ vẫn được gửi đều đặn.
Cô cũng dần dần mò mẫm ra được phương thức sinh tồn trong bệnh viện tâm thần. Thông qua việc lừa gạt cộng thêm dọa dẫm, thỉnh thoảng còn có chút va chạm thể xác, cô đã thành công leo lên vị trí chị đại trong bệnh viện tâm thần.
Nhờ vào các thiết bị điện tử, cô điên cuồng học tập.
Trải qua mười ba năm dốc lòng nghiên cứu, cô đã trở thành một bệnh nhân tâm thần không có bằng cấp nhưng lại chuyên nghiệp hơn cả bác sĩ tâm lý của bệnh viện tâm thần. Cô thành công lừa gạt qua ải, sau đó được mãn hạn phóng thích.
Cô vui mừng hớn hở muốn bắt đầu một cuộc sống tự do không bị gò bó, ai ngờ cái cuộc đời khốn nạn này lại ngứa mắt với cô. Một bãi vật thể rơi từ trên cao xuống: Phân chim đã đập chết cô.
Đúng là hình ảnh cụ thể của việc lưu xú muôn đời mà.
Đáng buồn hơn là chưa chết hẳn, cô đã bật dậy.
Xuyên không vào thân xác một cô bé nông thôn thời kỳ đầu kiến quốc. Cô bé này còn thảm hơn cả cô. Cô thì ngoài việc không được ba thương mẹ yêu, mất tự do ra, nhưng cô không lo ăn uống, lại còn là người trên vạn người: Chị đại trong bệnh viện tâm thần cơ mà.
Còn con bé này mẹ mất, cha đi tòng quân, ngoại trừ việc giữa chừng về nhà một chuyến để lại cho cô một đứa em trai của nợ ra thì chẳng khác gì đã chết. Ồ không, thà chết đi còn hơn, cái tên này động một tí là lại hiện hồn.
Thăng quan phát tài là muốn đổi vợ.
Một bức thư nói cái gì mà hôn nhân sắp đặt là sai lầm đã đuổi khéo mẹ của nguyên chủ. Mẹ nguyên chủ những năm nay chịu đựng sớm đã cạn kiệt sức lực, nhận được thư thì trực tiếp qua đời.
Cô bé lo liệu xong xuôi, vì quá đau buồn cũng đi theo, sau đó thì đổi thành cô, một kẻ xui xẻo.
Cô cũng đành chấp nhận số phận.
Thôi bỏ đi, ở đâu điên mà chẳng là điên, ở đây ít nhất còn an toàn hơn, không có bệnh viện tâm thần.
Gói ghém hành lý, dắt theo cục nợ biết thở đi tìm cha ruột.
“Chị, đây là nơi cha chúng ta ở sao?”
“Ừ.”
“Vậy ông ấy có nhận chúng ta không?”
Nghê Chùy Chùy cười lạnh một tiếng: “Em nên nghĩ xem chúng ta có nhận ông ta hay không, ông ta làm gì có quyền lựa chọn.”
“Dạ.”
“Đi thôi.”
“Vâng.”
“Khu vực quân sự trọng yếu, không được vào.”
Hai người vừa đến cổng đã bị lính gác chặn lại.
Nghê Chùy Chùy lấy giấy giới thiệu ra nói: “Đồng chí, chúng tôi đến tìm cha chúng tôi, cha tôi tên là Nghê Kiến Quốc.”
“Nghê đoàn trưởng?”
Nghê Chùy Chùy trong lòng vui vẻ, không ngờ cha cặn bã lại là một đoàn trưởng. Không tồi, không tồi, lớn nhỏ gì cũng là một chức quan, sau này gây chuyện chắc có thể cáo mượn oai hùm một chút.
“Đúng vậy.”
Biểu cảm của hai người lính gác có một khoảnh khắc phức tạp.
Nghê Chùy Chùy nhìn biểu cảm của họ trong lòng nghi hoặc nhưng vẫn đưa giấy giới thiệu về phía họ thêm một chút: “Đây là giấy giới thiệu của chúng tôi, đây là phong bì thư cha tôi gửi về nhà trước đây, chúng tôi không nói dối.
Chúng tôi cũng biết ở đây không cho người ngoài tùy tiện vào, đồng chí có thể vào trong thông báo cho cha tôi một tiếng, bảo ông ấy ra đón chúng tôi được không.”
“Chuyện này... Nghê đoàn trưởng e là không tiện.”
Nghê Chùy Chùy trừng mắt: “Sao lại không tiện, anh còn chưa đi hỏi sao biết là không tiện, còn có chuyện gì quan trọng hơn việc đón con gái ruột con trai ruột của ông ấy nữa.
Anh không đi vậy thì cho chúng tôi vào. Chúng tôi muốn tìm cha.
Bộ đội chẳng lẽ lại thành ổ buôn người, cha chúng tôi vào đó rồi không cho ra nữa, ngay cả chúng tôi vào gặp cũng không được, vậy các anh cũng bắt hai chúng tôi vào làm lính luôn đi.
Dù sao không gặp được cha chúng tôi cũng không sống nổi nữa, chúng tôi muốn chết cùng cha.”
“Chết cùng cha.”
Hai người la hét rất lớn, lính gác gấp đến mức gãi đầu gãi tai: “Cái đó cô hiểu lầm rồi, cha cô vẫn còn sống sờ sờ ra đó, không cần phải chết cùng nhau.”
“Tôi không tin, anh cho tôi vào.”
“Đúng, không tin, chúng tôi muốn vào.”
“Chuyện này... người nhà không ra đón chúng tôi không có cách nào cho các người vào.”
“Vậy thì anh đi gọi người nhà chúng tôi ra đây.”
“Nhưng...”
Nghê Chùy Chùy thấy anh ta do dự, tròng mắt xoay chuyển, ngồi phịch xuống đất, hai tay đập đất khóc lóc thảm thiết: “Bọn lính tráng không cho người ta đường sống a, mẹ tôi mất rồi, tôi đến tìm cha họ không cho gặp a, cho tôi chết quách đi cho xong.”
“Chết quách đi cho xong.”
Thằng em Nghê Bảo Bảo nằm bên cạnh học theo dáng vẻ của cô, vừa lăn lộn ăn vạ vừa hùa theo.
“Đồng chí các người đừng như vậy.”
“Tôi muốn cha tôi.”
“Tôi muốn cha.”
“Chuyện này...”
“Chuyện gì vậy?”
“Quế đoàn.”
“Ừ, chuyện này là sao?”
Một người đàn ông mặc quân phục nhìn hai người hỏi lính gác.
“Quế đoàn, hai người này là con gái con trai của Nghê đoàn trưởng đến tìm Nghê đoàn trưởng, Nghê đoàn trưởng lúc này đang... họ không vào được nên ở đây khóc lóc ầm ĩ.”
“Thân phận xác định chưa?”
“Xác định rồi, họ có giấy chứng nhận do thôn cấp còn có cả thư Nghê đoàn trưởng gửi về.”
“Được, tôi biết rồi.”
“Cha các cháu là Nghê Kiến Quốc?”
Nghê Chùy Chùy lồm cồm bò dậy từ dưới đất gật đầu: “Đúng, cha tôi là Nghê Kiến Quốc, nghe họ gọi ông là đoàn trưởng, ông có thể đưa chúng tôi vào không?
Nếu không được, ông gọi cha chúng tôi ra đón chúng tôi cũng được.”
Quế đoàn trưởng đầy ẩn ý nói: “Cha cháu lúc này e là không có thời gian ra ngoài đâu.”
“Vậy ông có thể đưa chúng tôi vào không?
Nếu không được thì đừng làm lỡ việc chúng tôi tiếp tục nằm, đi bộ bao nhiêu đường mệt chết đi được.”
Quế đoàn trưởng nghe vậy liếc nhìn cô một cái rồi gật đầu: “Có thể.”
“Em trai, đi thôi, người này có thể đưa chúng ta vào, không cần nằm nữa.”
“Được ạ.”
Khóe miệng Quế đoàn trưởng giật giật, nói với lính gác một tiếng rồi dẫn hai người vào quân khu.
Nghê Chùy Chùy vẻ mặt đương nhiên nói: “Chúng tôi có chân muốn đến thì đến, cần gì ông ta phải biết.”
Quế đoàn trưởng gật đầu, hiểu rồi, chính là không biết.
“Nghê Kiến Quốc ở đâu?
Tôi thấy đây cũng không phải là đường đến khu nhà ở của người nhà quân nhân, ông không phải là đang trêu đùa chúng tôi đấy chứ?”
Nghê Chùy Chùy nhìn con đường nghi ngờ hỏi.
“Không có, cha cháu lúc này không ở khu nhà ở đâu.”
“Được thôi tạm tin ông một lần.”
“Chíp chíp, hôm nay lại có chuyện vui rồi, chim khách ta đây nhất định phải đến góp vui. Tên Nghê Kiến Quốc này trông cũng bảnh bao, cô dâu cũng đẹp, bổ mắt, thích xem.”
Nghê Chùy Chùy đang đi bộ liền nheo mắt lại, nhìn về phía cửa hội trường lớn, khẽ hừ một tiếng, cưới vợ mới sao?
“Nghê Kiến Quốc ở ngay bên trong đúng không?”
Quế đoàn trưởng kinh ngạc nhìn Nghê Chùy Chùy đột nhiên thay đổi khí thế.
“Vậy thì đúng rồi.”
“Rầm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)