“Thật mà.”
“Vậy anh thấy là tôi bị ép buộc nhiều hơn hay là họ bị ép buộc nhiều hơn?”
Phóng viên: “...”
“Khụ, đồng chí này, cô cảm thấy chính phủ mới hại chết mẹ cô là tốt sao?”
“Chính phủ mới à?”
“Đúng vậy.”
Thi sư trưởng nháy mắt với cô, hy vọng cô có thể chiếu cố đại cục đừng nói lung tung, nếu không thực sự không thể thu dọn tàn cuộc được.
“Đồng chí, anh nhầm một chuyện rồi.”
Phóng viên hơi không phản ứng kịp, “Nhầm ở đâu?”
“Người hại chết mẹ tôi không phải chính phủ mới, là cha tôi.”
“Nhưng nếu không phải chính phủ mới, cha cô cũng không thể hại chết mẹ cô, có phải cô bị khống chế rồi không, cô có thể yên tâm mạnh dạn nói ra, chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho cô.”
Phóng viên mê hoặc.
Nghê Chùy Chùy không hề lay động, cao giọng nói: “Tôi không bị khống chế, chính phủ mới rất tốt, chính phủ mới là chính phủ tốt làm chủ cho nhân dân. Chúng tôi nhờ có sự xuất hiện của chính phủ mới mà đón nhận những ngày tháng tốt đẹp hiếm có. Dưới sự lãnh đạo của chính phủ mới, chúng tôi có ruộng đất của riêng mình, ăn no mặc ấm, không phải lúc nào cũng lo lắng bị áp bức, chính phủ nhân dân muôn năm.”
“Đồng chí, cô...”
“Tôi biết anh muốn nói gì, cũng biết anh muốn nghe gì, mẹ tôi bị người cha cặn bã của tôi hại chết, ông ta có mới nới cũ, ông ta là Trần Thế Mỹ. Chính phủ sẽ làm chủ cho chúng tôi. Hơn nữa họ đã hành động rồi. Đang đang đang, nhìn xem, đây là bài báo tôi viết theo lời thỉnh cầu tha thiết của Thi sư trưởng nhằm vào loại chuyện này, tên của nó là “Tiểu Nghê dạy bạn cách đối phó với tra nam”. Trong này viết rất chi tiết khi gặp phải tra nam Trần Thế Mỹ thì nên làm thế nào.”
Phóng viên nhận lấy, đọc khẽ: “Thứ nhất, chúng ta phải lấy được địa chỉ chi tiết của hắn;
Thứ hai, tìm đến tận nơi theo địa chỉ;
Thứ ba, phải làm ầm lên, người và tiền bắt buộc phải có một thứ, nếu đủ đanh đá, có thể đòi cả hai, nhưng phải nhớ một điều, người có thể không cần nhưng nhất định phải có tiền và công việc.
Thứ tư, phải tàn nhẫn, tàn nhẫn đến mức liều mạng, đòi một căn nhà để mẫu thân, đòi thêm một công việc để lập nghiệp, có hai thứ này rồi thì dù cô có là bà lão bảy tám mươi tuổi cũng có thể tìm được một ông lão đẹp trai khác.
Đồng chí à, những điều này rất tốt, nhưng đây chỉ là cô dạy họ tự cứu mình, còn vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết, rất nhiều người đều là đồng chí có công, những thứ nhẹ nhàng này chẳng thấm tháp vào đâu. Suy cho cùng vẫn là chính phủ mới. Đồng chí, cô có cảm thấy chính phủ mới đã đi ngược lại với việc phục vụ nhân dân mà họ tuyên truyền lúc đầu không? Có hiềm nghi vừa đắc thế đã bắt đầu áp bức nhân dân không?”
Phóng viên không hài lòng với bài báo của Nghê Chùy Chùy, tiếp tục hỏi.
Nghê Chùy Chùy gật đầu: “Anh nói đúng, đây chỉ là tự cứu mình, không thể ngăn chặn hành vi cặn bã của những kẻ như Trần Thế Mỹ.”
Trên mặt phóng viên nở nụ cười: “Đúng không, vậy cô có cảm thấy chính phủ mới không làm tròn trách nhiệm không?”
“Không đâu, tôi chợt nhớ ra tôi còn có thông báo mà Thi sư trưởng nhờ tôi viết thay, chính là nhằm vào chuyện này, sau này sẽ không có nhiều chuyện như vậy nữa đâu. Lại đây, lại đây, anh là người ngoài đầu tiên được xem đấy. Anh xem xong nhất định phải cho tôi chút ý kiến nhé. Để tôi còn sửa lại.”
Phóng viên: “...” Kiếp trước là thư ký đầu thai à, sao mà nhiều bài báo thế.
“Cái này thì không xem nữa, hay là cô cứ nói thẳng đi, cô có oán hận chính phủ mới không? Chính phủ mới ép chết mẹ cô, cô thực sự muốn bắt tay giảng hòa, bỏ qua chuyện cũ với họ sao?”
Thi sư trưởng nghe thấy câu hỏi mang đầy tính chất xúi giục của phóng viên liền bước tới một bước: “Đồng chí, thái độ của chúng tôi đã nói rõ rồi, cô ấy rất tin tưởng chính phủ mới. Chính phủ mới cũng nói đi đôi với làm. Nếu anh không yên tâm, có thể xem biểu hiện của chúng tôi sau này. Cuộc phỏng vấn hôm nay tôi nghĩ có thể kết thúc rồi, cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ.”
“Sư trưởng, ông không muốn chúng tôi hỏi nhiều như vậy, tôi có thể có lý do để nghi ngờ ông đang uy hiếp, dụ dỗ cô ấy trong lúc chúng tôi không biết không? Mục đích chính là không để cô ấy nói ra tiếng nói thật sự. Bắt cô ấy phải làm bia đỡ đạn cho các người, những kẻ đã hại chết mẹ cô ấy. Đây có phải là sự phản bội đối với người mẹ ruột của mình không? Đồng chí, mẹ cô nuôi cô khôn lớn, chịu bao nhiêu khổ cực, nay bà ấy bị hại chết, cô thực sự không có chút oán hận nào sao, chắc chắn muốn trở thành người một nhà với họ?”
“Đồng chí phóng viên, anh nhầm rồi nhé, chúng tôi không phải trở thành người một nhà, mà chúng tôi vốn dĩ đã là người một nhà, ngược lại đồng chí phóng viên anh có phải là người một nhà với chúng tôi hay không thì khó nói lắm?”
Nghê Chùy Chùy cười híp mắt hỏi.
“Tôi không là người một nhà với bất kỳ ai, tôi là trẻ mồ côi.”
“Vậy sao? Thế thì thật đáng tiếc, anh không có cách nào cảm nhận được cái tốt của tình thân rồi.”
“Đúng vậy, đồng chí, cô chắc chắn cô không có oán hận sao? Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho kẻ xấu đã hại chết mẹ tôi, cô chắc cũng vậy chứ? Nếu người bị hại biết được, chắc chắn sẽ chết không nhắm mắt nhỉ?”
Nghê Chùy Chùy nheo mắt nhìn anh ta.
Phóng viên bày ra vẻ mặt “tôi đều muốn tốt cho cô” nhìn lại cô.
Khóe môi Nghê Chùy Chùy hơi nhếch lên, “Đồng chí phóng viên xem ra là người có khả năng đồng cảm mạnh mẽ, nhưng mà, dây lưng quần của anh tuột rồi kìa.”
“Á, lưu manh.”
Thi sư trưởng nhìn phóng viên trước mặt, biến sắc: “Bắt người lại, hắn là đặc vụ nằm vùng ở nước ta.”
“Rõ!”
“Buông tôi ra, tôi là phóng viên, các người không có quyền bắt tôi.”
“Đứng im. Phóng viên cái rắm, cái đồ chó má nhà mày, mày xem mày mặc cái gì kìa.”
Phóng viên cúi đầu nhìn chân mình, không biết từ lúc nào dây lưng đã đứt, quần tụt xuống tận mắt cá chân, chiếc quần lót khác biệt với những người khác lộ rõ mồn một.
“Đây... đây không phải quần lót của tôi.”
“Bốp bốp bốp!”
“Không phải của mày chẳng lẽ là người khác nhân lúc mày ngủ mặc cho mày à, cái đồ chó má nhà mày, còn muốn gài bẫy tao, tao đánh chết cái thứ quỷ quái nhà mày.”
“Á, tôi đến để giúp cô mà.”
“Bốp bốp bốp!”
“Bà đây cần mày giúp chắc.”
“Chính phủ mới chính là lũ quỷ ăn thịt người, chúng lừa các người đấy, mẹ cô chính là ví dụ tốt nhất, sao cô có thể nhận giặc làm mẹ, cô đúng là đồ bất hiếu.”
“Bốp bốp bốp!”
“Hiếu hay không hiếu liên quan cái rắm gì đến mày, chúng tao có thù giết cha thì đó cũng là mâu thuẫn nội bộ của chúng tao, cần gì một kẻ ngoài như mày xen vào.”
“Cô...”
“Bốp bốp bốp!”
“Ngậm miệng lại đi, mọi người nhìn cho kỹ nhé, một kẻ đạo mạo như thế này chính là thích giả làm người của chúng ta, lấy danh nghĩa muốn tốt cho chúng ta để hãm hại chúng ta. Chính phủ mới rất tốt. Mọi người nhất định phải tin tưởng chính phủ mới. Gặp phải loại người này thì cứ...”
“Chíp chíp, cuối cùng cũng có người bắt được cái đồ chó má này rồi, mẹ kiếp đây đúng là thứ tồi tệ, trong nhà giấu không biết bao nhiêu thứ xấu xa. Thối chết đi được, thối chết đi được. Hai ngày trước còn đánh chết cô vợ thứ ba của ta. Đáng chết. Đáng chết. Đánh cho thật mạnh vào.”
Động tác đánh người của Nghê Chùy Chùy khựng lại, nheo mắt, rất nhiều thứ xấu xa, là đồ vật thật hay là kẻ xấu giống như hắn, cô buông tay ra, bước tới.
“Thứ xấu xa mà mày nói là người hay là đồ vật?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
