Ngoại truyện.
1.
Khi Chu Mục bị sốt cao, anh điện thoại cho Tống Tân. Gọi hết cuộc này đến cuộc khác, bên kia chỉ là âm thanh: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Anh cúp máy, rồi lại gọi, cúp máy rồi lại gọi. Nhưng vẫn không gọi được.
Cuối cùng sốt đến mơ hồ, di động rơi trên sàn nhà, không biết cuối cùng đã gọi được hay chưa.
Khi tỉnh lại là đang ở bệnh viện. Chu Mục mở mắt nhìn bức tường trắng xóa, ngẩn người hồi lâu.
Bên cạnh có người lên tiếng, “Anh tỉnh rồi.”
Là Tống Tân.
Cô vươn tay sờ trán anh, rót cho anh ly nước. Chu Mục nhất thời ngẩn ngơ, tưởng mình đang mơ. Đến khi trên trán có cảm giác lạnh lẽo.
Anh muốn nói chuyện nhưng cổ họng đau buốt. Nhận ly nước của Tống Tân, uống vào mới dễ chịu hơn.
Nhưng anh chưa kịp nói tiếp thì Tống Tân đã hỏi: “Anh có đói không? Muốn ăn gì?”
“… Canh sườn heo.”
Anh cố ý.
Trước kia lúc Tống Tân bệnh, anh cũng sẽ nấu canh sườn cho cô. Sau đó Tống Tân ì èo đòi học, nói khi anh bệnh cô có thể chăm sóc anh thật tốt.
Anh không lay chuyển được nên đành dạy cô. Anh cố ý nhắc đến để gợi lại chút hồi ức.
Bàn tay gõ trên màn hình Tống Tân không dừng, gật gật đầu. “Em đã đặt rồi, có lẽ một lát sẽ giao.”
Chu Mục hơi sửng sốt. Là anh hy vọng xa vời, còn tưởng cô ấy sẽ nấu cho anh.
Tống Tân đứng dậy: “Có việc gì thì ấn chuông đầu giường, đồ ăn sẽ giao đến nhanh thôi.”
Chu Mục nhìn cô ngơ ngẩn. “Em muốn đi đâu sao?”
“Chiều nay còn có cuộc họp, em đi trước.” Tống Tân khẽ gật đầu, đi ra cửa.
Chu Mục muốn gọi cô, đầu óc sau cơn sốt không minh mẫn lắm, anh kéo góc áo Tống Tân.
Tống Tân quay lại nhìn anh.
“Em có thể… ở lại đây với anh không?” Anh biết mình nói sai rồi vì sắc mặt Tống Tân lập tức thay đổi.
Nhưng cô vẫn rất đúng mực: “Xin lỗi, cuộc họp này rất quan trọng.”
Cuộc họp nào quan trọng hơn người bệnh? Anh muốn hỏi cô.
Anh muốn nói, trước kia em không như thế này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Nữ 9 đỉnh chóp ạ ❤️
-495035.jpg&w=256&q=75)

