Thịnh Dao nghĩ lại thấy cũng đúng, nên không từ chối.
Hoàng Mộng Đình lấy chocolate trong túi ra, chia cho Thịnh Dao vài miếng, hai người cứ thế nuốt xuống mà không kịp nhai.
"Nói cho cô nghe một chuyện thú vị, đến tận cấp 2 tôi mới được ăn chocolate." Thịnh Dao nhìn giấy gói trong tay, đột nhiên nói một câu.
"Tại sao?" Lần đầu tiên Hoàng Mộng Đình nghe Thịnh Dao nhắc đến quá khứ của mình, nhất thời cảm thấy tò mò.
Bây giờ hai người họ cũng có thể coi là đã có tình bạn sống chết có nhau, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về nhau.
"Ra ngoài rồi nói, đại tiểu thư." Thịnh Dao lắc đầu cười , nghĩ nghĩ rồi lại liếm nốt chocolate còn lại trên đầu ngón tay.
Cô nhận ra nhãn hiệu này, bạn cùng phòng từng khoe với cô, một hộp nhỏ không hề rẻ, nhưng trong túi của vị tiểu thư trước mắt này lại đựng đầy nửa túi.
"Tôi thường bị hạ đường huyết, nên mang theo hơi nhiều." Hoàng Mộng Đình giải thích, không hiểu sao mặt cô ấy lại đỏ bừng.
Từ nhỏ đến lớn, Hoàng Mộng Đình đã nghe quá nhiều lần cái danh xưng "tiểu thư" này, nhưng khác với trước đây, trong miệng Thịnh Dao không có những lời nói bóng gió khó chịu.
"Đi thôi, đi thôi! Go! Go! Go!" Thịnh Dao ăn no uống đủ hét lớn một tiếng, vỗ đầu mình, bây giờ không có thời gian để họ ở đây đa sầu đa cảm.
"Đi thôi, đi thôi."
Hoàng Mộng Đình đã quen với những lúc bốc đồng bất chợt của Thịnh Dao, điều chỉnh lại tâm trạng, đeo balo lên và bước theo sau cô quay trở lại.
Có Thịnh Dao ở đây, dường như không bao giờ phải lo lắng về vấn đề tâm lý trong đội.
Hai cô gái nhỏ cúi đầu, lom khom, ì ạch đi theo đường cũ trở về.
Con đường này hai người đã đi đi lại lại ba lần, rõ ràng lần này nhanh hơn rất nhiều so với lần đầu.
"Sắp đến rồi." Thịnh Dao dừng bước, ra hiệu cho Hoàng Mộng Đình ở phía sau.
Cô nói Hoàng Mộng Đình đứng yên tại chỗ, còn mình thì ra khỏi hang trước để dò đường.
Những người đá ban đầu đã trở về vị trí cũ, giống như trước đây đang phủ phục hành lễ trước mặt cô gái khổng lồ.
Thịnh Dao đi rất nhẹ, rón rén từ từ tiến về phía trước, đi được khoảng 5-6 mét, phát hiện không làm kinh động đến chúng mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, sững sờ ngước nhìn trời.
Hoàng Mộng Đình ở phía xa cũng nhìn theo ánh mắt của cô, cô ấy chỉ còn một bên kính, nhiều thứ nhìn rất mờ, nhưng cũng không ngăn được cô ấy phát hiện ra cửa hang rộng lớn ban đầu bây giờ chỗ rộng nhất chỉ còn chưa đến 5 mét.
Thật sự đã thu nhỏ lại!
Hai người đồng thời kinh ngạc, rồi lại nhìn nhau. Thịnh Dao càng thêm bực bội, tức đến mức muốn tự tát cho mình một cái.
Thật sự quá xui xẻo, đúng là miệng quạ đen.
Mặc dù giữa chừng Thịnh Dao đã dừng lại hai lần, nhưng chỉ dừng vài giây rồi lại nhanh chóng xuất phát.
Cuối cùng, cả đoạn đường mặc dù rất sợ nhưng lại không nguy hiểm.
"Phù.." Hai người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, đứng dưới chân pho tượng thiếu nữ, xúc động ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết có thể nhìn thấy ở cửa hang.
"Cũng quá dốc rồi, chúng ta thật sự có thể lên được không?"
Hoàng Mộng Đình nhìn vách đá đã thấy sợ, bây giờ đến gần nhìn vách đá này gần như thẳng đứng, gần như không thấy chỗ để đặt chân.
"Chúng ta lên cái bệ đó trước đi." Thịnh Dao chỉ vào bệ đá dưới chân pho tượng thiếu nữ phía trước, cao hơn hai mét, lên đó ít nhất có thể tạm thời không cần lo lắng về những người đá kia.
Đúng rồi.
Người đá đâu?
Hoàng Mộng Đình vừa định quay đầu lại, đã nghe thấy tiếng gió rít bên tai, tiếng khoan điện chói tai hòa cùng tiếng đá vụn rơi xuống, dừng lại cách tai cô ấy chưa đến 20cm.
"Chạy!" Thịnh Dao không kịp giải thích cho cô ấy, kéo tay Hoàng Mộng Đình nhanh chóng đổi vị trí, bắt đầu xử lý đám người đá lít nha lít nhít phía sau cô.
Sức uy hiếp của cái khoan điện không nhỏ, những người đá không dám manh động, chỉ có thể dần dần tản ra tạo thành một vòng tròn bao vây hai người, cả không gian chỉ có thể nghe thấy tiếng khoan điện quay.
Thịnh Dao ghét nhất chuyện mình là người bị động, thấy người đá do dự, cô lập tức lao lên, nhắm thẳng vào mắt của một trong những người đá, dùng hết sức đâm mạnh vào.
Con mắt đó thực sự rất khó chịu, nhìn lâu chỉ cảm thấy cô cũng sắp bị đóa hoa yêu đó nuốt chửng.
Chỉ nghe một tiếng "ầm", người đá trực tiếp hóa thành tro bụi trước mặt họ.
"Có hiệu quả, nhắm vào mắt của chúng!"
Thịnh Dao hét lớn, lại tấn công vào mắt của pho tượng đá tiếp theo lần nữa, nhưng những pho tượng đá khác cũng không hề tầm thường, ngay lúc Thịnh Dao lao ra chúng đã bao vây cô, đồng loạt vung tay về phía con mắt còn lại duy nhất của Thịnh Dao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



