"Xẹt xẹt... Xẹt xẹt..."
Đèn ở cầu thang bộ chớp tắt liên tục, lúc sáng lúc tối khiến người ta không nhìn rõ đường.
Thịnh Dao nhón chân, bất đắc dĩ vỗ vỗ vào cái công tắc đèn cảm ứng âm thanh trên đầu, rồi tu một hơi cạn sạch chai nước khoáng gần hết trong tay.
Mồ hôi chảy dọc cái trán trơn nhẵn của cô rồi chảy vào mắt, Thịnh Dao "chậc" một tiếng, rút khăn tắm đang thò một góc ra khỏi túi vợt, tiện tay lau mồ hôi trên đầu rồi đứng trong cầu thang đợi thang máy.
Buổi tập luyện hôm nay thật sự đã vượt chỉ tiêu.
Lúc mới gặp, Thịnh Dao còn tưởng đối phương là một vị tinh anh thành thị không mấy đam mê vận động, nào ngờ anh chàng đó vừa cởi áo vest ra là hung hăng lao vào, đánh bóng vô cùng hung ác.
Tuần này cô vốn đã cảm thấy không ổn, bình thường vận động ở mức độ này cũng không đến nỗi khiến cô mệt như vậy.
Hơn nữa tuần này trong lòng cứ cảm thấy trống rỗng, như thể đã đánh mất thứ gì đó.
Chắc là bà dì sắp ghé thăm rồi.
Thịnh Dao thực sự rất ghét đến kỳ sinh lý, cô bẻ ngón tay tính ngày, thế mà lại chẳng nhớ nổi lần trước là khi nào.
Kệ đi.
Cô bực bội bấm nút thang máy thêm lần nữa, bình thường ở tầng 4 cô sẽ đi thẳng thang bộ về nhà, nhưng hôm nay quả thực quá mệt mỏi, lần đầu tiên cô phá lệ chọn đi thang máy.
"Đại học Q công phá thành công cửa ải ung thư!"
"Công ty TNHH Công nghệ Dục Tiên hoàn thành giai đoạn cuối cùng của thí nghiệm cơ não, kỷ nguyên công nghệ mới sắp đến!"
Hai tin hot search đỏ rực đã treo trên đầu trang web hơn một tuần nay.
Thịnh Dao tiện tay nhấn vào mục không hứng thú.
Với tình hình kinh tế hiện tại của cô, mấy quảng cáo công nghệ cao này xem cho vui là được rồi.
Chưa kịp xem hết video ngắn tiếp theo, thang máy đã ổn định dừng lại ở tầng 4.
Cửa thang máy còn chưa mở, Thịnh Dao đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Chẳng lẽ tầng trên lại làm ngập bếp nhà mình nữa rồi?
Trong lòng Thịnh Dao thầm kêu không ổn, cảm giác mệt mỏi lập tức vơi đi không ít, cô hắng giọng một tiếng, xắn tay áo lên chuẩn bị cho một trận cãi vã mới.
Cửa thang máy mở ra, Thịnh Dao ba chân bốn cẳng lao ra khỏi thang máy, rút chìa khóa chuẩn bị mở cửa.
"Cạch!"
Chìa khóa trong tay rơi xuống đất, Thịnh Dao kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Cánh cửa vốn đối diện với cửa thang máy đã biến mất, hành lang chật hẹp đã biến thành một... Đại sảnh nguy nga lộng lẫy.
Đúng vậy, là một đại sảnh.
Trừ việc không có quầy lễ tân, thì trước mắt chính là loại sảnh thường thấy nhất ở các khách sạn có cấp sao, đèn chùm lấp lánh treo trên trần nhà khiến mắt Thịnh Dao không mở nổi.
Trong sảnh có cả nam nữ già trẻ, ước chừng khoảng 20 người, trên mặt ít nhiều đều mang vẻ kinh hãi, tiếng cãi nhau ầm ĩ khiến Thịnh Dao đau cả đầu.
Thấy cô bước từ trong tường ra, tất cả mọi người ăn ý im lặng trong giây lát, rồi ngay lập tức lại bắt đầu bàn tán.
Thịnh Dao cảm thấy có chuyện không ổn, cô lùi lại một bước định quay trở lại thang máy vừa rồi, nhưng lại đâm sầm vào một bức tường.
Cái thang máy ban nãy đã biến thành một bức tường lát đá cẩm thạch giống như những nơi khác.
Sau khi gõ gõ vào tường để xác định nó là tường đặc, Thịnh Dao bắt đầu nghiêm túc quan sát toàn bộ đại sảnh.
Trong đại sảnh không có vật dụng thừa thãi, hai chiếc ghế sofa tay vịn duy nhất cũng đã có các ông cụ bà cụ ngồi lên.
Nếu muốn ra ngoài...
Nhìn quanh một vòng, Thịnh Dao không tìm thấy cửa ra vào hay cửa sổ nào trong sảnh, thậm chí cả ống thông gió cũng không thấy.
Lối ra ngoài duy nhất có thể có chỉ là ba cái thang máy đối diện cô.
Lại là thang máy.
Thịnh Dao xoa xoa ấn đường, nếu đây không phải là một giấc mơ, thì có lẽ ba cái thang máy này chính là chìa khóa để thoát ra.
Không có gì khác biệt với những cái thang máy bình thường, ba cái thang máy cứ đứng sừng sững ở đó, trên cánh cửa inox lạnh lẽo thấp thoáng phản chiếu bóng dáng của cô.
Đèn trắng trên cửa hai cái thang máy đang nhấp nháy, xem ra là đang dừng ở tầng của họ. Còn một cái thì đèn trắng không sáng, có lẽ đã có người đi thang máy này rồi.
Cô tìm một vòng cũng không thấy màn hình hiển thị số tầng, cũng không biết những chiếc thang máy này sẽ dẫn đến đâu.
Bên cạnh chiếc thang máy ngoài cùng bên trái, nơi vốn treo biển báo an toàn phòng cháy chữa cháy, không biết từ lúc nào nội dung đã được cập nhật:
[Thứ nhất, trong vòng 24 giờ, mỗi người bắt buộc phải đi thang máy một lần.]
[Thứ hai, thang máy có thể chứa tối đa 5 người.]
[Thứ ba, thang máy không được để trống khi đi lên, và không được có người khi đi xuống.]
...
Phần giữa đã bị làm mờ.
[Cuối cùng, xin hãy nỗ lực tìm kiếm lối ra.]
Hai chữ "lối ra" bị người ta dùng bút đỏ gạch một đường lượn sóng kép bên cạnh, đồng thời bên cạnh còn dùng bút đỏ vẽ đi vẽ lại những vòng xoắn ốc như lò xo, tấm xốp vốn có độ dày nhất định đã bị người này dùng bút đâm thủng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)