Chương 6
Trương Lệ lắc đầu rồi liên tục nói mẹ không sao. Con trai bà mới ra tù, bà thật sự không muốn anh lại gây thêm chuyện gì nữa.
Ngô Bình: “Tại sao Trương Lệ lại phá nhà mình vậy mẹ?”
Lúc này, Đường Tử Di cũng bước tới rồi mỉm cười nói: “Cháu chào bác ạ, cháu là Đường Tử Di, là bạn của Ngô Bình!”
Trương Lệ lâp tức chuyển tầm nhìn sang Đường Tử Di rồi mừng thầm, cô gái này xinh quá!
“Tiểu Bình, bạn gái con đây à? Mau giới thiệu cho mẹ đi!”
Ngô Bình biết mẹ mình hiểu lầm nên vội giải thích: “Mẹ ơi, đây là bạn con, chứ không phải người yêu đâu”.
Trương Lệ có vẻ hơi thất vọng rồi lẩm bẩm: “Xinh thế này mà không phải bạn gái thì tiếc quá!”
Sau đó, bà lại mỉm cười hỏi: “Cháu gái, cháu có bạn trai chưa?”
Ngô Bình bó tay, đành nói: “Mẹ, chúng ta vào nhà đã”.
Sau khi bọn họ vào nhà, Ngô Bình thấy trong sân bày kín các chậu hoa, đang đúng mùa hoa nở nên thơm ngào ngạt, từng ngóc ngách trong nhà đều được quét dọn sạch sẽ, tất cả đều là công của Trương Lệ.
Sau khi chuyện trò vài câu với Đường Tử Di, Trương Lệ vội vàng đi nấu cơm.
Nên chỉ còn Ngô Bình và Đường Tử Di ở trong nhà.
Cô ấy nhìn Ngô Bình rồi chợt hỏi: “Tôi nhìn ra anh là cao thủ võ lâm rồi đấy nhé”.
Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Cái gì? Tôi là cao thủ á?”
Đường Tử Di gật đầu: “Trước đó, anh xử lý đám lưu manh ở trạm xe còn thuần thục hơn cả vệ sĩ của ông tôi. Rồi còn chuyện ban nãy nữa, chắc không phải do con ma trên cây đâu, mà là anh đã giở trò gì đó, có đúng không?”
Ngô Bình ngạc nhiên nhìn Đường Tử Di, khả năng quan sát của cô ấy rất tốt: “Cô có thể nhận ra những điều đó chứng tỏ cũng không phải người đơn giản, nói đi, cô rốt cuộc là ai? Tại sao lại đi theo tôi?”
Đường Tử Di thở dài một hơi rồi nói: “Tôi là một người phiền phức, cực phiền luôn”.
Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Cô nói vậy là sao? Tôi không hiểu”.
Đường Tử Di: “Hôm này là ngày cưới của tôi đấy, nhưng chú rể không phải người tôi thích, vì thế tôi đã trốn đi”.
Ngô Bình sững người rồi nói: “Hoá ra cô là cô dâu bỏ trốn à?”
Đường Tử Di: “Gia tộc nhà tôi cũng có chút thực lực, nếu họ biết tôi đang ở nhà anh thì chắc sẽ gây rắc rối cho anh đấy”.
Ngô Bình nhìn cô ấy: “Ý của cô là, tạm thời cô muốn ở lại đây hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



