Ngô Bình hỏi: “Tự nhiên mọc ra thêm một viện, không phải chỉ có mỗi cái vỏ bọc chứ ạ?”
Trưởng lão râu đen trắng cười nói: “Đương nhiên là không, cậu là Đại Ti Đan của hoàng triều Thái Ất nên có hiểu biết về đan uyển. Nói thật, viện Đan Đạo của núi Nguyên Sử chỉ có mạnh hơn đan uyển, chứ không có chuyện kém hơn. Dược liệu cùng thuế đan dược của núi Nguyên Sử sẽ do cậu quản lý hết. Mỗi người ở Tiên Giới Nguyên Sử mà mua hay bán một viên đan dược nào thì đều phải nộp thuế cho cậu. Thậm chí, cậu còn có thể quy định giá cho đan dược và dược liệu, quy định thế lực nào được mua, thế lực nào không được mua. Vì rất nhiều đan dược và dược liệu quý cần mua tư chất”.
Ngô Bình sáng mắt lên, quyền lực của viện Đan Đạo này lớn quá, còn hơn cả đan uyển Thái Ất kia. Dẫu sao đan uyển cũng là của hoàng triều, còn viện Đan Đạo là của Tiên Giới Nguyên Sử.
Ngô Bình nói: “Các vị trưởng lão tin tưởng tôi vậy ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
