Ngô Bình ừm một tiếng rồi nhìn về phía xa.
Lúc này, có hai tu sĩ thanh niên bước nhanh tới, sau đó dừng lại cách chòi nghỉ mát không xa.
Lưu Tuyên Diệp lấy một đồng tiền ngọc ra rồi cười nói: “Anh Ngô, nếu tôi không thể lên núi thì xin anh hãy chọn một món bảo bối giúp tôi. Xong việc, tôi sẽ mua lại nó với giá cao”.
Ngô Bình nhìn đồng tiền rồi thờ ơ nói: “Nhỡ tôi dùng mất thì anh không tiếc à?”
Lưu Tuyên Diệp cười nói: “Nếu tôi không lên núi được thì nó có tác dụng gì đâu”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
