Mộng Tích Vân cười nói, bỗng nhiên nhìn qua Phượng Tiêm Vận cùng Thải Hà Nguyệt nói:
- Hai tiểu tôn của ta cũng thích, Hân nhi vất vả một chút, đàn cho bọn nhỏ nghe nhiều hơn, để nương hầm canh gà linh chi bồi bổ cho mọi người.
- Ai làm mà không giống nhau, dù sao thật nhàn rỗi, để cho nương tìm việc mà làm, chờ sau khi hai tiểu tử kia ra đời, mấy đứa muốn nương đi làm cũng không có thời gian rảnh đâu!
Mộng Tích Vân vỗ vỗ tay Bạch Vũ Tích mỉm cười nói.
Phượng Tiêm Vận cùng Thải Hà Nguyệt đều mỉm cười.
- Nương, nương muốn có cháu trai hay cháu gái?
Lăng Tiếu đứng lên ôm hai nàng, hỏi mẫu thân.
Mộng Tích Vân lườm hắn nói:
- Con nghĩ nương là cổ hủ sao, còn phân biệt cháu trai cháu gái, chỉ cần là cháu nương đều thích, vẫn thật thương thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)