Lưu ý: Toàn bộ nhân vật đều đã trưởng thành. Bối cảnh hư cấu, học viện quý tộc được xây dựng theo mô hình tương tự đại học.
“Nhảy đi chứ, sao còn chưa nhảy?”
“Đó là ai vậy?”
“Con béo lớp A ấy mà, Châu Tiểu Chi.”
Vô số tiếng bàn tán xì xào vang lên từ những gương mặt trẻ tuổi phía dưới.
Có người phấn khích, có người hả hê, có người chỉ đứng xem náo nhiệt, cũng có người thờ ơ chẳng mấy quan tâm…
Dù mang những cảm xúc khác nhau, tất cả đều không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn về sân thượng tòa nhà giảng dạy.
Một cô gái mặc đồng phục váy của Học viện Saint đang đứng bên mép sân thượng.
Mái tóc dài buông xõa che khuất gương mặt.
Lúc này, đôi chân run rẩy của cô chỉ còn cách khoảng không bên ngoài tòa nhà bảy tầng vài centimet.
Đám đông phía dưới bỗng trở nên xôn xao.
“Tới rồi.”
Chỉ hai chữ nói ra hờ hững ấy đã khiến đám người đang chen chúc tự động tản sang hai bên.
Thiếu niên vừa lên tiếng cao ráo, thân hình nổi bật.
Chiếc áo khoác đồng phục xanh đậm được khoác hờ trên vai, bên trong là áo sơ mi trắng để lộ thấp thoáng những múi cơ săn chắc. Trên tai đeo khuyên bạc, đường nét khuôn mặt sắc sảo, góc cạnh.
Đôi mắt hẹp dài, lạnh lùng của hắn chậm rãi quét qua đám đông.
Những người bị ánh mắt ấy lướt qua đều lập tức cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Người bạn đứng cạnh bật cười: “Giận dữ thế cơ à, Giang thiếu? Chẳng lẽ cậu đang lo cho cô nàng trên kia?”
Giang Nguyên đang ngậm kẹo cao su khẽ khựng lại, cau mày đáp: “Lục Tễ Minh, cậu bị bệnh à? Con béo đó chẳng phải bạn gái cậu sao?”
Lục Tễ Minh khẽ cười: “Đừng…”
Cậu ta liên tục xua tay.
“Tôi chịu thôi.”
Nói rồi cúi đầu hôn lên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái trong lòng.
“Trong lòng tôi đã có người rồi, đúng không em?”
Lục Tễ Minh sở hữu đôi mắt đào hoa trời sinh, gương mặt tuấn tú như nam chính bước ra từ truyện tranh học đường.
Chỉ cần tùy ý cúi đầu nhìn xuống cũng đủ khiến bạn gái trong lòng rung động đến thất thần.
Cô gái đỏ mặt, khẽ “ừm” một tiếng đầy ngọt ngào.
Giang Nguyên lại nhai mạnh viên kẹo cao su trong miệng, cảm thấy ghê tởm đến mức quay đầu sang chỗ khác.
Phương Minh Châu bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai hắn.
“Đừng để ý lời cậu ta nói linh tinh.”
Giang Nguyên hờ hững gật đầu, tiện tay gạt bàn tay cô ta ra.
Phương Minh Châu ngẩng đầu nhìn người đang đứng trên sân thượng.
Ánh mắt hai người bất ngờ giao nhau.
Trong đôi mắt vốn luôn chất chứa sự sợ hãi và tự ti của Châu Tiểu Chi lúc này lại ngập tràn sự lạnh lẽo cùng căm hận đến tận xương tủy.
Cô chăm chăm nhìn ba người bọn họ.
Nụ cười trên gương mặt trắng trẻo của Phương Minh Châu khẽ cứng lại.
Một cảm giác bất an khó hiểu thoáng vụt qua trong lòng cô ta.
Phương Minh Châu nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của mình, trong lòng không khỏi thấy khó hiểu.
Cô ta lại bị một con nhỏ vô dụng như Châu Tiểu Chi dọa sợ sao?
Để che giấu cảm giác ấy, Phương Minh Châu nhanh chóng nở lại nụ cười ngọt ngào trên gương mặt xinh đẹp.
Cô quay sang hỏi: “Các cậu nói xem, cô ta sẽ không thật sự nhảy chứ?”
Lục Tễ Minh liếc nhìn thân hình mập mạp trên sân thượng, vẻ mặt lập tức hiện lên sự chán ghét.
Cậu ta quay đi, hờ hững đáp: “Ai mà biết được.”
Giang Nguyên thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn.
Hắn hừ lạnh một tiếng: “Nhảy thì cứ nhảy đi. Hôm nay ông đây sẽ đứng đây xem cô ta nhảy.”
Phương Minh Châu bật cười: “Này, đừng nói vậy chứ. Kẻo lát nữa người ta lại bảo chúng ta ép chết cô ấy.”
Giang Nguyên dứt khoát lấy điện thoại ra chơi game.
“Ai bảo cô ta chuyển đến trường chúng ta làm gì? Vừa béo vừa xấu, chẳng khác gì con heo, lại còn là đồ nghèo kiết xác.”
Ở một học viện quý tộc hàng đầu như thế này, học sinh cũng bị chia thành từng tầng lớp dựa trên xuất thân gia đình.
Những người như Châu Tiểu Chi thuộc tầng lớp thấp nhất.
Nói cách khác, ở đây cô có thể bị bất kỳ ai bắt nạt.
Trong môi trường vừa ngột ngạt vừa méo mó ấy, phần lớn học sinh đều dần trở nên lạnh lùng, vô cảm.
Đối với Châu Tiểu Chi lúc này, đa số chỉ mang tâm lý tò mò và hóng chuyện.
“Này, chẳng phải cô ta là con bé từng viết thư tình cho Cố thiếu, rồi còn cởi đồ trước mặt cậu ấy đó sao?”
“Ha ha ha, đừng nhắc nữa. Giờ nghĩ lại tôi vẫn muốn cười.”
“Trời đất, là cô ta thật à? Thế mà còn mặt mũi xuất hiện ở đây…”
Tiếng bàn tán bên dưới ngày càng lớn.
Dù không nghe rõ từng câu, nhưng từ vị trí trên sân thượng, Châu Tiểu Chi vẫn có thể nhìn thấy rõ những biểu cảm trên khuôn mặt họ.
Kinh ngạc.
Mỉa mai.
Bừng tỉnh hiểu ra.
Hiếu kỳ hóng chuyện.
Trái tim cô đau nhói từng cơn như bị kim châm.
Cơ thể không ngừng run rẩy, nước mắt cũng trào ra.
Tại sao?
Rốt cuộc tại sao họ lại đối xử với cô như vậy?
Kể từ ngày bước chân vào ngôi trường này, thứ chờ đợi cô chỉ là những trận bắt nạt và những lời sỉ nhục không có điểm dừng.
Cô mệt lắm.
Thật sự quá mệt rồi, dần dần, ánh mắt cô trở nên bình lặng.
Khoảnh khắc ấy, chúng thu hút ánh nhìn của cô.
Châu Tiểu Chi ngẩng gương mặt tái nhợt nhìn theo đàn chim.
Trong mắt thoáng hiện vẻ thất thần.
Xin lỗi nhé, mình lạithất hứa rồi.
Khóe mắt cô cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng chút ấm áp cuối cùng còn sót lại ấy cũng nhanh chóng tan biến.
Giây tiếp theo côbất ngờ ngã người về phía trước.
Thời gian như ngừng lại.
Cả thế giới ồn ào hỗn loạn bỗng trở nên im lặng.
Cho đến khi tiếng cơ thể nặng nề va mạnh xuống nền đất cứng vang lên.
Tiếng cơ thể nặng nề đập xuống nền bê tông cứng rắn cuối cùng cũng kéo đám đông đang chết lặng trở về thực tại.
Cơ thể vặn vẹo, dập nát.
Máu tươi đỏ thẫm chậm rãi lan rộng, chứng kiến cảnh tượng thê thảm đến rợn người ấy, mọi người đều hoảng sợ lùi về phía sau.
Có người không nhịn được mà nôn mửa.
Có người sợ hãi bỏ chạy.
Có người vội vàng gọi điện báo cảnh sát. Tiếng chuông của hệ thống phát thanh trong học viện vang lên liên tiếp hai lần.
Sự náo động chói tai ấy làm đàn bồ câu đậu trên mái nhà hoảng hốt tung cánh bay lên.
Ở tòa nhà giảng dạy đối diện, rèm cửa của một căn phòng tầng năm bị kéo sang một bên.
Một gương mặt nổi bật xuất hiện phía sau khung cửa.
Làn da trắng lạnh, gương mặt thanh tú, nơi khóe mắt thấp thoáng một nốt ruồi lệ.
Anh mặc bộ đồng phục đen phẳng phiu không một nếp nhăn.
Ánh mặt trời chiếu thẳng vào tấm bảng tên màu vàng trước ngực, trên đó khắc hai chữ: Cố Hoài.
Tấm rèm trắng nhẹ nhàng tung bay trong gió.
Thiếu niên cao gầy cầm cọ vẽ trong tay, trên gương mặt là vẻ khó chịu vì bị cắt ngang dòng suy nghĩ.
Ánh mắt anh lướt qua đám người đang hoảng loạn bỏ chạy phía dưới tòa nhà đối diện.
Chỉ lướt qua một lần rồi thôi.
Không hề dừng lại.
Ngay sau đó, anh thản nhiên kéo rèm cửa lại, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)