Văn Trường Thanh ngồi ở ngay gần cửa, nghe vậy không khỏi khẽ nói với Bạch Ngọc An: "Chẳng lẽ lại có cô nương nào nghe tiếng đàn rồi muốn gả cho huynh nữa sao?"
Bạch Ngọc An nghe mà sợ, chỉ lắc đầu với Văn Trường Thanh. Văn Trường Thanh mỉm cười, liếc mắt ra hiệu an tâm, rồi hắn ta hắng giọng, hướng ra ngoài đáp: "Cô nương hẳn là nghe nhầm rồi, bọn ta không ai gảy đàn cả."
"Xin mời đi nơi khác hỏi thử."
Lời Văn Trường Thanh vừa dứt, thấy bên ngoài không còn động tĩnh gì, Bạch Ngọc An mới thở phào nhẹ nhõm. Ngụy Tử Văn cười bảo: "Huynh chẳng thèm nhìn mặt người ta một chút sao?"
Bạch Ngọc An khổ tâm khó nói, chỉ đành thở dài: "Chỉ mong bớt đi một chuyện phiền phức."
Câu nói vừa dứt, cánh cửa phòng bỗng bị người ngoài đẩy mạnh ra. Đứng chính giữa là một thiếu nữ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mặc y phục gấm lụa lộng lẫy.
Nàng ta mặc một bộ áo gấm hoa văn tinh xảo màu hồng, thêu dệt cầu kỳ, tóc vấn mây điểm trâm ngọc, bộ dao vàng* lung lay.
*Trâm cài tóc có tua rủ
Quả là một tiểu thư diễm lệ, yêu kiều.
Mấy người họ chưa kịp nhận ra thân phận nàng ta, cũng chưa kịp hỏi, thì thiếu nữ kia đã trợn mắt nhìn Bạch Ngọc An, sắc mặt đầy phẫn nộ.
Nàng ta thấy cây cổ cầm trước mặt nàng, liền giơ ngón tay thon dài chỉ thẳng: "Bạch Ngọc An, quả nhiên là ngươi!"
Bạch Ngọc An cũng giật mình, thấy thiếu nữ trước mặt giận dữ, vội đứng dậy chắp tay hỏi: "Dám hỏi cô nương này xưng hô thế nào?"
Lời Bạch Ngọc An vừa thốt ra, thị nữ đứng sau lưng thiếu nữ kia đã bước lên một bước, hơi ngẩng cằm lên, mặt không biểu cảm mà nói: "Đây là Gia Ninh Quận chúa."
Mấy người Văn Trường Thanh nghe xong, vội vàng cùng đứng dậy. Văn Trường Thanh liếc nhìn Bạch Ngọc An, rồi hướng về Gia Ninh Quận chúa chắp tay: "Quận chúa giá lâm, chẳng hay có việc gì?"
Nhưng Vi Diệu Xuân lại nhìn vào cây cổ cầm trước mặt Bạch Ngọc An, hừ lạnh một tiếng: "Rõ ràng vừa nãy là ngươi gảy đàn, chẳng lẽ ngươi cố ý tránh mặt ta?"
Bạch Ngọc An đương nhiên thấy oan, đây là lần đầu nàng gặp vị Gia Ninh Quận chúa này.
Biết mình không chiếm được lý, nàng đành cung kính tạ lỗi: "Vãn sinh vừa rồi không biết là người của quận chúa, nếu có mạo phạm, xin được thỉnh tội với quận chúa."
Nói rồi, Bạch Ngọc An cúi người thi lễ. Áo bào trắng tay rộng theo đó buông xuống, nét mày ánh mắt đều khiêm nhường, chỉ mong hóa nhỏ chuyện này.
Nhưng Vi Diệu Xuân càng thấy Bạch Ngọc An khiêm nhu ôn hòa như vậy, lại càng tức giận. Nàng ta bước lên một bước, cầm chén trà trên bàn ném thẳng về phía Bạch Ngọc An, nghiến răng hổ thẹn tức giận: "Ta cần gì ngươi thỉnh tội!"
"Ta hỏi ngươi, lúc trước ngươi vì sao không chịu thành thân với ta?"
"Chẳng lẽ thân phận của ta còn không xứng với một tân khoa Thám hoa nhỏ bé của ngươi sao?"
Một tân khoa Thám hoa nhỏ bé ư?
Ba năm mới có một vị Thám hoa, huống chi lại trẻ tuổi như thế, mà bị vị quận chúa này nói ra chẳng đáng một đồng.
Nước trà ấm rơi trên áo bào màu nguyệt bạch của Bạch Ngọc An, nhuộm một vệt ẩm lớn màu sẫm trước ngực. May là chỉ ném vào ngực nàng, không văng trúng ai.
Bạch Ngọc An ra hiệu cho A Đào lùi ra sau, phủi nhẹ áo bào, ôn hoà giải thích với Vi Diệu Xuân: "Mối hôn sự ở quê là vãn sinh đính ước từ trước khi đỗ đạt, ta không dám phụ bạc, càng không dám nhận ý tốt của quận chúa."
"Vãn sinh không phải kẻ vô tình vô nghĩa, nếu vừa đỗ cao đã vội quên ước hẹn cũ, thì quận chúa lại có thể ưa một kẻ bạc tình như thế sao?"
Bạch Ngọc An tự biết mình đã nói hết lý tình, vị Gia Ninh Quận chúa này nếu có thể nghĩ thông suốt, thì tốt nhất không nên được nước lấn tới.
Nhưng Vi Diệu Xuân nghe xong lại tức đến đỏ mặt, nhìn Bạch Ngọc An trước mặt với vẻ mặt không tự ti cũng chẳng kiêu ngạo, khuôn mặt ấy từ lần đầu thấy đã khiến nàng ta không thể quên.
Nàng ta xem y như vầng trăng sáng tiên nhân giáng thế, những kẻ phàm phu tục tử làm sao có được dung nhan ấy?
Nàng ta cất giữ chữ y viết, giữ tranh y vẽ, cầu xin tổ phụ thành toàn.
Nàng ta vốn tưởng sẽ tạo nên một mối lương duyên tài tử giai nhân, nào ngờ người này lại chẳng để nàng ta vào mắt.
Vốn là quận chúa được nâng niu như vàng ngọc, được mọi người vây quanh từ nhỏ, làm sao chịu nổi sự sỉ nhục này.
Nàng ta xông đến trước mặt Bạch Ngọc An, nghiến răng nói: "Đính hôn ở quê thì đã sao? Nếu ngươi áy náy, đại bất liễu bổn quận chúa sai người về giết nàng ta!"
"Bổn quận chúa đảm bảo, tuyệt đối không ai dám nhắc đến chuyện này nữa! Cũng tuyệt đối không để ai biết được!"
Bạch Ngọc An kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Vi Diệu Xuân trước mặt, rõ ràng là gương mặt thiếu nữ phù dung, giờ lại khiến nàng thấy ghê tởm.
Nét mặt nàng lạnh đi, trong mắt không còn chút ôn nhu nào, giọng lạnh lẽo: "Quận chúa tùy tiện sát hại dân lành vô tội, là dựa vào điều luật pháp kỷ cương nào?"
"Không có thuế bạc của bách tính cung nạp, thì làm gì có áo gấm cơm ngon quận chúa hưởng ngày nay!"
Vi Diệu Xuân bị Bạch Ngọc An nói cho ngẩn người, những lời này từ nhỏ đến lớn ai dám nói với nàng ta? Nàng ta mặt tái mét, gầm lên: "Ngươi dám nói ta như vậy?"
"Ngươi có biết ta là ai không!"
Bạch Ngọc An nhìn thẳng Vi Diệu Xuân, ánh mắt lạnh lùng: "Vãn sinh biết rõ mình đang nói gì, cũng thành khẩn thỉnh cầu quận chúa buông tha cho vãn sinh."
Gương mặt lạnh lùng của Bạch Ngọc An như một nhát dao đâm thẳng vào tim Vi Diệu Xuân. Nàng ta từ trước đến nay đâu từng chịu uất ức như vậy?
Trong cơn tức giận, Vi Diệu Xuân giật phắt một chiếc trâm cài tóc trên mái tóc, nghiến răng xông đến trước mặt Bạch Ngọc An: "Ngươi muốn bổn quận chúa tha cho cũng được, nhưng phải tự tay rạch nát khuôn mặt của ngươi đi."
"Thứ mà bổn quận chúa không có được, thì người khác cũng đừng hòng!"
Ngụy Tử Văn thấy tình thế vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, vội bước đến bên cạnh Bạch Ngọc An khẽ khuyên: "Trước hãy mềm mỏng tạ lỗi với quận chúa đã. Chuyện về sau, để qua đêm nay rồi tính tiếp."
Bạch Ngọc An nhìn chiếc trâm vàng trong tay Vi Diệu Xuân, rồi lại nhìn sang khuôn mặt hơi méo mó vì giận dữ của nàng ta.
Nàng thật không hiểu nổi, một thiếu nữ đáng lẽ ở tuổi thanh xuân hồn nhiên, sao lại có thể độc ác đến thế. Nàng khẽ nhíu mày, nhìn Vi Diệu Xuân nói: "Nếu tại hạ không đồng ý thì sao?"
Vi Diệu Xuân lập tức gào lên: "Vậy thì ta sẽ cầu xin di di ta đày ngươi đến vùng đất khắc nghiệt, khiến ngươi cả đời không thể quay về kinh thành!"
Bạch Ngọc An thản nhiên, chẳng màng đáp: "So với việc phụ bạc đạo nghĩa, tại hạ thà lưu lạc nơi viễn phương."
Nói rồi, ánh mắt nàng khóa chặt lấy Vi Diệu Xuân, lạnh băng: "Tại hạ sẽ luôn chờ đợi tờ chiếu chỉ lưu đày."
"Dù tại hạ chỉ là một tiểu Thám hoa, cũng muốn biết dưới vòm trời này, còn có đạo lý hay không."
Vi Diệu Xuân vốn tưởng dọa nạt như vậy, đối phương ắt sẽ nhượng bộ, nào ngờ Bạch Ngọc An lại thà bị lưu đày cũng chẳng chịu lấy nàng ta.
Nước mắt bỗng dưng ứa ra, Vi Diệu Xuân nắm chặt chiếc trâm trong tay, ánh mắt đầy hằn học nhìn chằm chằm Bạch Ngọc An. Giọng nàng ta nghẹn ngào: "Ngươi cứ chờ đấy! Hôm nay ngươi dám làm nhục bổn quận chúa như vậy, ta nhất định sẽ không để ngươi yên!"
Bạch Ngọc An thì vẫn mặt lạnh như tiền, bình thản đáp: "Tại hạ chưa từng làm nhục quận chúa, chỉ là quận chúa bức người quá đáng mà thôi."
Vi Diệu Xuân dùng tay gạt nước mắt, tức giận hét lên: "Ngươi không chịu lấy ta, như thế chẳng phải là làm nhục ta sao!"
Nàng ta vừa nói vừa quay người bước ra ngoài, còn không quên ngoảnh lại hét với Bạch Ngọc An: "Bổn quận chúa nhất định sẽ khiến ngươi phải hối hận!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)