Bạch Ngọc An kể từ sau lần chạm vào rượu ở chỗ Vi Quốc cữu, đã biết rõ cái lợi hại của thứ này.
Vị cay nồng đắng chát dường như vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, vốn định cả đời này sẽ không động vào rượu nữa.
Chén rượu bằng sứ thanh hoa trên đầu ngón tay khẽ lay động, nàng vẫn siết chặt chén, nhắm mắt nếm thử một ngụm.
Nước rượu chỉ mới chạm vào khóe môi, Bạch Ngọc An liếm liếm, vẫn là vị đắng chát, nàng chẳng nếm ra được hương vị gì đặc biệt.
Nhưng vì Thẩm Giác đã mở lời như thế, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng trong lòng, Bạch Ngọc An nhìn Thẩm Giác rồi thấp giọng nói bừa: "Vị hơi đắng, sau đó có vài phần ngọt thanh."
Ngoài vị đắng chát ra, Bạch Ngọc An không nghĩ ra được từ nào khác để hình dung, chỉ có thể chờ xem Thẩm Giác sẽ nói gì.
Thẩm Giác lại bảo: "Xem ra Bạch đại nhân vẫn chưa thực sự dụng tâm nếm rượu rồi."
Sắc mặt Bạch Ngọc An hơi khó coi, nàng không biết uống rượu, làm sao mà biết nếm rượu, đành phải nói: "Hạ quan vốn không biết uống rượu, tự nhiên sẽ không nếm ra được."
Thẩm Giác bèn cười cười: "Xem ra Bạch đại nhân định cùng ta đối ẩm ở đây suốt đêm rồi."
"Dù sao ngày mai cũng là ngày hưu mộc*, ta ngược lại không phiền đâu."
*Ngày nghỉ
Đối ẩm suốt đêm là việc Bạch Ngọc An không chịu đựng nổi, nàng nhìn lướt qua mấy món ăn trên chiếc bàn nhỏ gần như vẫn chưa động đũa, khẽ hỏi: "Thẩm Thủ phụ sao không động đũa?"
Thẩm Giác không ngờ Bạch Ngọc An lại đột ngột chuyển chủ đề, thản nhiên nhìn nàng một cái rồi đáp: "Ta không đói."
Bạch Ngọc An gật đầu, lặng lẽ cầm đũa lên gắp thức ăn.
Các món trên bàn rất phong phú, nào là thịt viên, cá bát bảo, thịt anh đào, đa số đều là món Bạch Ngọc An thích ăn. Nàng giả ngốc vùi đầu vào ăn, chỉ hy vọng Thẩm Giác sẽ quên đi chuyện uống rượu.
Lần trước nàng mới uống có hai chén đã say tuý luý, nàng sẽ không bao giờ mạo hiểm nữa.
Thẩm Giác thản nhiên nhìn dáng vẻ ăn thức ăn của Bạch Ngọc An, nàng hơi cúi đầu, từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ đưa vào miệng, ăn vô cùng nghiêm túc.
Hắn không nhịn được hỏi: "Ngon không?"
Bạch Ngọc An vội vàng gật đầu, uống một ngụm trà rồi đáp: "Ngon ạ."
Thực sự là rất ngon, gần đây túi tiền của Bạch Ngọc An hơi eo hẹp, đã lâu rồi nàng chưa được ăn thịt một cách phóng khoáng như vậy.
Thẩm Giác mỉm cười, không nói nữa, lặng lẽ nhìn Bạch Ngọc An dùng bữa.
Bạch Ngọc An lúc dùng bữa trông cũng rất thanh nhã, ngón tay thon dài cầm đôi đũa gỗ, một gắp cũng không nhiều, vừa vặn một miếng nhỏ của nàng.
Xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên tay, ánh mắt Thẩm Giác nhìn Bạch Ngọc An khẽ lay động, thấp giọng nói: "Hay là sau này Bạch đại nhân thường xuyên tới đây dùng cơm đi."
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu nàng chính là từ chối, nhưng Bạch Ngọc An nghĩ nếu từ chối trực tiếp quá thì đôi bên đều sẽ khó xử, bèn đặt đũa xuống, vẻ mặt cảm kích nói: "Chỉ sợ hạ quan làm phiền đến Thẩm Thủ phụ, không dám thường xuyên tới quấy rầy."
Thẩm Giác hiếm khi để lộ chút ý cười: "Trong trạch tử này chỉ có một mình ta, Bạch đại nhân có thể qua đây dùng cơm cùng ta, cũng là để trạch tử này bớt đi phần quạnh quẽ."
Thẩm Giác cười một tiếng: "Vậy ta sẽ đợi Bạch đại nhân tới bái phỏng."
Bạch Ngọc An liền lên tiếng nhận lời cho qua chuyện.
Nàng chỉ là hứa suông thôi, tất nhiên sẽ không tới thật.
Thấy Bạch Ngọc An không động đũa nữa, Thẩm Giác hỏi: "Là thức ăn không hợp khẩu vị sao?"
"Lần tới ta sẽ sai người đổi vài món khác."
Bạch Ngọc An nhìn thần sắc của Thẩm Giác, thấp giọng nói: "Đều rất hợp khẩu vị ạ."
Nàng vừa nói vừa ăn thêm vài miếng, nghĩ thầm đã động đũa rồi thì chi bằng ăn cho no luôn vậy.
Thẩm Giác thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi người Bạch Ngọc An.
Bạch Ngọc An tất nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Giác đang đặt trên người mình, nhưng nàng cũng chỉ có thể cứng mặt mà chịu đựng.
Cuối cùng cũng không thể ăn thêm được nữa, Bạch Ngọc An uống một ngụm trà, lại đón lấy chén trà thơm từ thị nữ bên cạnh đưa tới để súc miệng, sau đó nàng mới ngập ngừng nhìn về phía Thẩm Giác: "Hạ quan đã ăn xong rồi ạ."
Thẩm Giác đặt chén trà trên tay xuống, nhìn về phía Bạch Ngọc An: "Ăn no rồi chứ?"
Bạch Ngọc An gật gật đầu.
Thẩm Giác ngược lại không giữ nàng lại nữa, đứng dậy nói: "Đi thôi, ta tiễn ngươi về."
Trong lòng Bạch Ngọc An kinh ngạc, vội vàng đứng lên chắp tay: "Hạ quan không dám để Thẩm Thủ phụ tiễn, tự mình về là được rồi ạ."
Thẩm Giác thản nhiên nhìn Bạch Ngọc An, gương mặt thanh cao lãnh tuấn, lạnh lùng nói: "Bạch đại nhân, người có thể khiến ta đích thân đưa tiễn, trong ngoài triều cũng chẳng có mấy người đâu."
"Ngươi có biết vì sao ta muốn tiễn ngươi không?"
Bạch Ngọc An ngơ ngác nhìn Thẩm Giác: "Vì sao ạ?"
Thẩm Giác cúi đầu, ánh mắt nhìn Bạch Ngọc An sâu thẳm: "Ta và Bạch đại nhân đều là những người đỗ đạt khi còn trẻ, nhìn Bạch đại nhân bây giờ, bất giác ta lại nhớ đến bản thân mình năm xưa mà thôi."
"Ta là người thưởng thức tài năng của Bạch đại nhân, có tâm muốn kết giao sâu sắc với Bạch đại nhân."
"Nhưng xem ra Bạch đại nhân dường như có thành kiến với ta."
Tim Bạch Ngọc An nảy lên một nhịp, nàng nghe lời này của Thẩm Giác dường như thực sự có vài phần ý vị muốn kết giao, trái lại khiến nàng có chút cảm giác tội lỗi.
Thế nhưng lời đe dọa ngày hôm qua vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí, nàng không thể đoán định được rốt cuộc Thẩm Giác có ý đồ gì.
Hơn nữa so với vị trí hiện tại của Thẩm Giác, thân phận của hai người chênh lệch quá nhiều, Bạch Ngọc An cũng chẳng thể nghĩ ra Thẩm Giác rốt cuộc muốn làm gì.
Nàng rủ mắt, thấp giọng nói: "Hạ quan vô cùng cảm kích khi được Thẩm Thủ phụ coi trọng."
Thẩm Giác cười khẽ, trong đôi mắt mang theo một ẩn ý không rõ ràng: "Người có thể được ta coi trọng, từ trước đến nay vốn chẳng có mấy ai, Bạch đại nhân hãy suy nghĩ cho kỹ."
Bạch Ngọc An nhíu mày suy nghĩ xem lời này của Thẩm Giác có ý tứ gì, còn chưa kịp nghĩ sâu thì tiếng của Thẩm Giác lại vang lên.
"Đi thôi."
Bạch Ngọc An không còn lý do để từ chối, đành phải bước đi bên cạnh Thẩm Giác.
Xuống khỏi gác mái, Bạch Ngọc An choàng áo choàng lên người, thị nữ dưới lầu liền đưa chiếc ô của nàng vào tay.
Bạch Ngọc An nhìn chiếc ô, lại thấy tùy tùng bên cạnh Thẩm Giác không tiến lại che ô, nàng đành lặng lẽ cầm ô trong tay, không tiện mở ra.
Bên ngoài tuyết lớn, gió tuyết thổi tới lồng lộng, vạt áo của hai người chốc chốc lại quấn vào nhau, chẳng mấy chốc trên người đã bám đầy tuyết.
Thẩm Giác ở bên cạnh cao lớn và đầy áp lực, hắn hơi tiến lên trước Bạch Ngọc An nửa bước, vô tình lại giúp nàng che chắn bớt một phần gió tuyết.
Nàng không tự chủ được mà ngẩng đầu nhìn tấm lưng rộng của Thẩm Giác, tuyết rơi trên vai hắn, trông có phần cô độc và lạnh lẽo.
Nàng chợt nhớ lại những lời sư phụ đã nói với mình.
Nếu Thẩm Giác đã nhắm vào Công Bộ, người như hắn chắc chắn là đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Nhưng nếu hắn chọn khoanh tay đứng nhìn, tuy sư phụ đã dặn nàng đừng quản nữa, nhưng nàng vẫn có chút không cam lòng...
Tiền thuế của bách tính nộp lên lại rơi hết vào tay đám tham quan ô lại, cứ tiếp tục cái phong khí này, e rằng chẳng còn mấy ai giữ được sự thanh liêm chính trực nữa.
Gò má bị những bông tuyết như lưỡi dao thổi vào đau rát, Bạch Ngọc An không khỏi dùng tay bưng lấy mặt. Đúng lúc này, Thẩm Giác lại dừng bước, quay lại nhìn Bạch Ngọc An đang tụt lại phía sau một chút.
Thấy đôi bàn tay nàng đỏ ửng vì lạnh đang áp lên mặt, trên vai đã phủ một lớp tuyết, ngay cả mái tóc đen cũng đã lốm đốm sương trắng, hắn không nhịn được mà nhìn vào chiếc ô trong tay nàng: "Sao không che ô?"
Bạch Ngọc An nghĩ, nếu mình tự che ô mà không hỏi Thẩm Giác thì thật không phải phép, nhưng hai nam nhân cùng che chung một chiếc ô thì quả thực có chút kỳ quặc, nên nàng thà né tránh sự lúng túng này.
Nhưng khi Thẩm Giác đã chủ động nhắc tới, Bạch Ngọc An ngẩn người một lát, rồi vẫn mở ô ra.
Mặt ô trắng xóa thoáng chốc đã che đi phần lớn tuyết rơi. Bạch Ngọc An đứng dưới tán ô nhìn Thẩm Giác, thấy ngay cả trên chân mày hắn cũng vương vài bông tuyết, nhưng trong ánh mắt lại lạnh lùng thanh khiết như chẳng hề để tâm.
Nàng mở lời, do dự một chút rồi hỏi: "Thẩm Thủ phụ có mang theo ô không ạ?"
Nàng nghĩ, đây chính là Thẩm phủ, một phủ đệ lớn như thế này, tổng không đến mức thiếu một chiếc ô.
Thẩm Giác lại lắc đầu: "Tiễn ngươi chẳng qua là ý định nhất thời, bên mình không mang theo ô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


